Hiển thị các bài đăng có nhãn Đảo. Hiển thị tất cả bài đăng

Săn ốc mắt ngọc trên Cồn Cỏ

(TTO) - Đến đảo Cồn Cỏ (Quảng Trị), nếu là khách quý, bạn sẽ được người dân trên đảo chiêu đãi món ốc mắt ngọc, một trong những đặc sản của đảo.

Khá ngạc nhiên trước vẻ đẹp của loài ốc đặc biệt này, sáng hôm sau, chúng tôi theo chân những ngư dân quanh đảo thực hiện chuyến săn ốc. Nói ngư dân đảo cho oai, thực ra cả đảo Cồn Cỏ chỉ có hơn 10 hộ dân với hơn 30 nhân khẩu. Đây là những thanh niên tình nguyện cuối cùng còn bám trụ lại đảo trong đợt vận động xây dựng làng Thanh niên lập nghiệp cách đây 8 năm.

< Không một món đồ bảo hộ trên người, ngư dân lao thẳng xuống đại dương. Ống cao su bơm khí ôxy giúp ngư dân có thể lặn hàng tiếng đồng hồ.

Thuyền chạy rà rà ven mạn san hô vòng quanh đảo. Quấn sợi dây cao su nối với máy bơm khí oxy vào người, miệng ngậm lấy đầu ống, Bảo, chàng trai miền biển với làn da mằn mặn lao thẳng xuống nước.

< Thành quả sau 30 phút lặn dưới những rạn san hô.

Khoảng 30 phút sau, cái túi lưới nặng hơn 2 ký được quẳng lên mạn thuyền, cơ man ốc mắt ngọc. Nói ốc mắt ngọc, hay còn gọi là ốc mặt trăng vì loài ốc này có đặc điểm kỳ lạ, trên mình có một chiếc nắp (mài) hình tròn như mặt nguyệt, lấp lánh vân trắng, cam, vàng đẹp như món đồ trang sức tinh xảo mà thiên nhiên đã mài dũa nên.

< Vẻ đẹp lung ling của ốc mắt ngọc.

Ốc mắt ngọc có giá 15 ngàn đồng/kg. Một buổi lặn ốc trừ tiền dầu máy cả 3 người đội thuyền chỉ lời được 5 - 6 chục ngàn. Tuy nhiên, những ngư dân hiếu khách vẫn sẵn sàng đãi chúng tôi một dĩa ốc mắt ngọc nhắm với chai rượu đế mang theo từ đất liền.

< Ốc mắt ngọc luôn là món ăn đặc sản của đảo Cồn Cỏ.

Ốc mắt ngọc luộc lên thơm nồng, vị ngọt bùi của ốc hòa với men rượu cay nồng giữa hoàng hôn biển Đông đỏ rực khiến lòng người trở nên thanh thản và yên bình.
Xem thêm >

Theo Phạm Lê (báo Tuổi Trẻ)
(TTO) - Đến đảo Cồn Cỏ (Quảng Trị), nếu là khách quý, bạn sẽ được người dân trên đảo chiêu đãi món ốc mắt ngọc, một trong những đặc sản của đảo.

Khá ngạc nhiên trước vẻ đẹp của loài ốc đặc biệt này, sáng hôm sau, chúng tôi theo chân những ngư dân quanh đảo thực hiện chuyến săn ốc. Nói ngư dân đảo cho oai, thực ra cả đảo Cồn Cỏ chỉ có hơn 10 hộ dân với hơn 30 nhân khẩu. Đây là những thanh niên tình nguyện cuối cùng còn bám trụ lại đảo trong đợt vận động xây dựng làng Thanh niên lập nghiệp cách đây 8 năm.

< Không một món đồ bảo hộ trên người, ngư dân lao thẳng xuống đại dương. Ống cao su bơm khí ôxy giúp ngư dân có thể lặn hàng tiếng đồng hồ.

Thuyền chạy rà rà ven mạn san hô vòng quanh đảo. Quấn sợi dây cao su nối với máy bơm khí oxy vào người, miệng ngậm lấy đầu ống, Bảo, chàng trai miền biển với làn da mằn mặn lao thẳng xuống nước.

< Thành quả sau 30 phút lặn dưới những rạn san hô.

Khoảng 30 phút sau, cái túi lưới nặng hơn 2 ký được quẳng lên mạn thuyền, cơ man ốc mắt ngọc. Nói ốc mắt ngọc, hay còn gọi là ốc mặt trăng vì loài ốc này có đặc điểm kỳ lạ, trên mình có một chiếc nắp (mài) hình tròn như mặt nguyệt, lấp lánh vân trắng, cam, vàng đẹp như món đồ trang sức tinh xảo mà thiên nhiên đã mài dũa nên.

< Vẻ đẹp lung ling của ốc mắt ngọc.

Ốc mắt ngọc có giá 15 ngàn đồng/kg. Một buổi lặn ốc trừ tiền dầu máy cả 3 người đội thuyền chỉ lời được 5 - 6 chục ngàn. Tuy nhiên, những ngư dân hiếu khách vẫn sẵn sàng đãi chúng tôi một dĩa ốc mắt ngọc nhắm với chai rượu đế mang theo từ đất liền.

< Ốc mắt ngọc luôn là món ăn đặc sản của đảo Cồn Cỏ.

Ốc mắt ngọc luộc lên thơm nồng, vị ngọt bùi của ốc hòa với men rượu cay nồng giữa hoàng hôn biển Đông đỏ rực khiến lòng người trở nên thanh thản và yên bình.
Xem thêm >

Theo Phạm Lê (báo Tuổi Trẻ)

Nam Du, nàng tiên cá giữa biển khơi

(VnExpress) - Sở hữu bãi biển hoang sơ, cát trắng với rặng san hô và đàn cá màu huyền ảo, quần đảo Nam Du, phía Đông Nam đảo Phú Quốc, sẽ gợi nhắc bạn những thước phim hoạt hình biển đảo của Disney.
Quần đảo Nam Du nằm ở phía Đông Nam đảo Phú Quốc, tỉnh Kiên Giang, cách đất liền khoảng 60 km, gồm 21 hòn đảo lớn nhỏ, tạo nên một cảnh sắc tuyệt vời giữa vịnh Thái Lan.

Trên bản đồ du lịch thì Nam Du là cái tên còn khá mới mẻ. Bởi lẽ đó mà Nam Du còn giữ lại được những vẻ đẹp chân chất nhất của vùng biển đảo. Đó là nét đẹp giống như những người con gái của miền biển, mộc mạc, duyên dáng, e ấp mà cũng rắn rỏi, mặn mà.

Từ Rạch Giá, du khách đón những chuyến tàu cao tốc đến Nam Du. Sau gần 3 tiếng chạy tàu, bạn sẽ đặt chân lên Hòn Lớn với không gian xanh ngắt một màu nối giữa trời và biển. Mặc dù chưa có khách sạn hay resort nhưng bạn có thể lựa chọn phòng trọ của một số gia đình trên đảo. Tuy không tiện nghi, không sang trọng nhưng sạch sẽ và thân thiện chính là điểm cộng cho các nhà trọ nơi đây.

Bắt đầu hành trình khám phá quần đảo Nam Du chắc chắn các bạn không thể bỏ qua những bãi biển hoang sơ tuyệt đẹp được xem như là đặc sản của vùng biển đảo này. Bãi Mến và Hòn Mấu là một trong hai điểm có bờ cát trắng thoai thoải, với hàng dừa xanh mướt, nước biển trong mát đến tận đáy. Chắc chắn sẽ không gì thư giãn hơn cảm giác tự do vùng vẫy giữa biển nước mây trời với gió biển lồng lộng, bỏ lại hết mọi bộn bề lo toan của cuộc sống.

Những rạn hô và cá màu quanh khu vực Hòn Ông cũng sẽ níu chân du khách. Chỉ việc đeo kính lặn, ống thở, bạn có thể dễ dàng lặn một vòng rồi trầm trồ thốt lên những lời có cánh cho nơi đây.

Theo sự hướng dẫn của dân địa phương, bạn có thể tìm đến nơi ở của bác Sáu Ánh – người được xem như là Robinson trên Hòn Nồm. Vì cả khu vực này chỉ có mỗi gia đình bác Sáu chọn làm nơi định cư và đã sinh sống trên 50 năm. Bạn sẽ được cùng thưởng thức cá xanh xương, ghẹ, gà đảo và nghe những câu chuyện kể về một thời gian khó mà hào hùng của những người đi mở cõi.

Quần đảo Nam Du không chỉ đẹp về thiên nhiên mà sản vật địa phương nơi đây cũng vô cùng phong phú. Bạn có thể dong thuyền đi câu trong một buổi sáng là có dư cá ăn trong cả ngày. Ngoài ra, hải sản ở đây cũng rất rẻ, dễ dàng tìm mua được ghẹ xanh, cá mú, cá bớp, cá xương xanh... tại ngay những chiếc ghe lưới của ngư dân.

Kết thúc hành trình Nam Du, bạn không thể bỏ qua chuyến tham quan lên hải đăng Nam Du. Đây là điểm cao nhất của quần đảo và là nơi bạn có thể phóng tầm mắt quan sát toàn bộ cảnh đẹp nơi đây. Bạn sẽ nhớ mãi khoảnh khắc đón những ánh bình minh của ngày mới hoặc ngắm hoàng hôn mơ màng dần buông xuống đường chân trời.
Xem thêm >

Theo Bùi Thắng (VnExpress)


Quần đảo Nam Du
Hướng dẫn phượt quần đảo Nam Du
Khám phá quần đảo Nam Du - Phần 1
(VnExpress) - Sở hữu bãi biển hoang sơ, cát trắng với rặng san hô và đàn cá màu huyền ảo, quần đảo Nam Du, phía Đông Nam đảo Phú Quốc, sẽ gợi nhắc bạn những thước phim hoạt hình biển đảo của Disney.
Quần đảo Nam Du nằm ở phía Đông Nam đảo Phú Quốc, tỉnh Kiên Giang, cách đất liền khoảng 60 km, gồm 21 hòn đảo lớn nhỏ, tạo nên một cảnh sắc tuyệt vời giữa vịnh Thái Lan.

Trên bản đồ du lịch thì Nam Du là cái tên còn khá mới mẻ. Bởi lẽ đó mà Nam Du còn giữ lại được những vẻ đẹp chân chất nhất của vùng biển đảo. Đó là nét đẹp giống như những người con gái của miền biển, mộc mạc, duyên dáng, e ấp mà cũng rắn rỏi, mặn mà.

Từ Rạch Giá, du khách đón những chuyến tàu cao tốc đến Nam Du. Sau gần 3 tiếng chạy tàu, bạn sẽ đặt chân lên Hòn Lớn với không gian xanh ngắt một màu nối giữa trời và biển. Mặc dù chưa có khách sạn hay resort nhưng bạn có thể lựa chọn phòng trọ của một số gia đình trên đảo. Tuy không tiện nghi, không sang trọng nhưng sạch sẽ và thân thiện chính là điểm cộng cho các nhà trọ nơi đây.

Bắt đầu hành trình khám phá quần đảo Nam Du chắc chắn các bạn không thể bỏ qua những bãi biển hoang sơ tuyệt đẹp được xem như là đặc sản của vùng biển đảo này. Bãi Mến và Hòn Mấu là một trong hai điểm có bờ cát trắng thoai thoải, với hàng dừa xanh mướt, nước biển trong mát đến tận đáy. Chắc chắn sẽ không gì thư giãn hơn cảm giác tự do vùng vẫy giữa biển nước mây trời với gió biển lồng lộng, bỏ lại hết mọi bộn bề lo toan của cuộc sống.

Những rạn hô và cá màu quanh khu vực Hòn Ông cũng sẽ níu chân du khách. Chỉ việc đeo kính lặn, ống thở, bạn có thể dễ dàng lặn một vòng rồi trầm trồ thốt lên những lời có cánh cho nơi đây.

Theo sự hướng dẫn của dân địa phương, bạn có thể tìm đến nơi ở của bác Sáu Ánh – người được xem như là Robinson trên Hòn Nồm. Vì cả khu vực này chỉ có mỗi gia đình bác Sáu chọn làm nơi định cư và đã sinh sống trên 50 năm. Bạn sẽ được cùng thưởng thức cá xanh xương, ghẹ, gà đảo và nghe những câu chuyện kể về một thời gian khó mà hào hùng của những người đi mở cõi.

Quần đảo Nam Du không chỉ đẹp về thiên nhiên mà sản vật địa phương nơi đây cũng vô cùng phong phú. Bạn có thể dong thuyền đi câu trong một buổi sáng là có dư cá ăn trong cả ngày. Ngoài ra, hải sản ở đây cũng rất rẻ, dễ dàng tìm mua được ghẹ xanh, cá mú, cá bớp, cá xương xanh... tại ngay những chiếc ghe lưới của ngư dân.

Kết thúc hành trình Nam Du, bạn không thể bỏ qua chuyến tham quan lên hải đăng Nam Du. Đây là điểm cao nhất của quần đảo và là nơi bạn có thể phóng tầm mắt quan sát toàn bộ cảnh đẹp nơi đây. Bạn sẽ nhớ mãi khoảnh khắc đón những ánh bình minh của ngày mới hoặc ngắm hoàng hôn mơ màng dần buông xuống đường chân trời.
Xem thêm >

Theo Bùi Thắng (VnExpress)


Quần đảo Nam Du
Hướng dẫn phượt quần đảo Nam Du
Khám phá quần đảo Nam Du - Phần 1

Giữa biển trời Tây Nam...

(TTCT) - Vừa nói chuyện với tôi, Sáu Kịch vừa lom lom nhìn vào chiếc điện thoại đặt trên bàn như đang trông ngóng cuộc điện thoại nào đó quan trọng lắm.

Sáu Kịch là tên thân mật mà dân ở ấp bãi Ngự của đảo Thổ Chu gọi anh, chứ anh chính là phó chủ tịch xã đảo Thổ Châu, Huỳnh Văn Kịch (ở đây tên đảo là Thổ Chu mà tên hành chính của xã là... Thổ Châu).

Hóa ra cuộc điện thoại mà anh trông chờ ấy chính là chuyến “vượt biển” đầu đời của đứa cháu đích tôn vừa tròn 1 tháng tuổi, hôm nay theo tàu đò từ Phú Quốc ra Thổ Chu.

Huyền sử những chữ “Ngự”

Hơn 20 năm trước, Sáu Kịch là một trong 17 hộ dân đầu tiên của Kiên Giang ra Thổ Chu gầy dựng cuộc sống mới vào tháng 4-1992, khi đó Huỳnh Quốc Liệc, con trai của anh, cũng vừa 1 tháng tuổi. Hơn 20 năm sau, thằng con trai bé tí theo anh ra đảo ngày đó nay là tài xế chạy chiếc xe tải của UBND xã đảo và đã lấy vợ sinh con.

Vợ Liệc, con dâu của anh Sáu Kịch, là Danh Mỹ Yến, cũng mới 20 tuổi, quê tận Gò Quao (Kiên Giang). Gần đến ngày sinh nở, Yến về đất liền, sinh được một tháng lại bồng con lên tàu ra đảo.

Chuông điện thoại reng reng. Cô con dâu báo hôm nay sóng lớn, tàu đò về bến trễ. Tôi bảo: “Chiều nay cháu đích tôn về đây, vậy là nhà anh có đến ba thế hệ cùng sống với Thổ Chu”, Sáu Kịch cười: Thổ Chu này ba thế hệ đã nhằm nhò gì, từ đời nào đến giờ dân mình lên đây sinh sống ổn định cũng phải hơn ba thế kỷ rồi!

Phải rồi, phải là ba thế kỷ. Cái ấp có ngôi nhà của Sáu Kịch mà tôi đang ngồi đây mang tên là ấp “bãi Ngự”. Trên vùng biển Tây Nam này rất nhiều hòn đảo có những bãi, những cồn, những ấp, những giếng mang chữ “Ngự” vừa cao sang vừa huyền hoặc ấy! Ngự là nơi ngày xưa vua từng ghé đến, cho dù chỉ ghé một đêm ngả lưng trên bãi cát hay một trưa nào dừng chân tìm vò nước ngọt...

Trước đây, đọc về những tháng ngày bôn tẩu mưu nghiệp bá vương của vua Gia Long, chúng tôi đã nghe về vùng biển Tây Nam (và cả vùng đất phương Nam) với những cuộc chở che mang màu sắc huyền thoại.

Ví như có lần trên vùng biển này, đoàn thuyền chở vua bôn tẩu đã cạn nước ngọt mà xung quanh biển cả mênh mông, ngài ngửa mặt lên trời khấn nếu lòng trời giúp rập xin hãy cho mưa xuống, hốt nhiên dông gió nổi lên, trời không mưa nhưng vùng biển xanh thẳm trước thuyền chợt rẽ ra một vùng nước có màu khác, tướng sĩ vốc nước đưa lên uống thấy ngọt, ngài bèn sai lấy đầy mấy chục chum nước chất lên thuyền xong thì trời quang mây tạnh, vùng nước lạ biến mất, nước lại mặn như thường...

Đã bao nhiêu thế kỷ đi qua, bão dông cũng đã từng qua đây nhấn chìm trong dâu bể bao phận đời phận người, nhưng những câu chuyện huyền thoại thì vẫn mãnh liệt sống, như một điểm tựa tinh thần cho đời dân giữa mênh mông sóng cả. Tiền nhân đã đặt tên cho những ấp, những giếng, những bãi, những làng giữa trùng khơi như những điểm tựa vững vàng về lãnh thổ xứ sở, cương vực núi sông biển đảo cho người dân sinh sống làm ăn, ra khơi và trở về...

Từ quần đảo Thổ Chu đến quần đảo Nam Du mà nhà văn Sơn Nam vẫn gọi là quần đảo Củ Tron, rồi Hòn Khoai, Hòn Chuối, Hòn Đốc... dấu ấn chủ quyền thuở bước chân tiền nhân mở cõi cứ hiển hiện như thế, gần gũi mà hiên ngang, xa thẳm mà tin cậy.

Đời đảo, đời người...

Giữa tháng 9 này, một buổi sáng mưa dầm, chúng tôi “đổ bộ” đảo Hòn Khoai. Đi theo đường biển từ đảo Thổ Chu về đây mất gần một đêm hải trình nhưng từ hải đăng Hòn Khoai nhìn vào đất liền thấy mũi Cà Mau xanh một vệt mờ mờ, từ đây vào đó chỉ chưa đến mười hải lý.

Dưới tán bàng ngay chân Hòn Khoai, một “ngôi nhà” được dựng lên với mái bạt, tường che cũng quây bằng bạt. Chủ nhân “ngôi nhà” này là hai vợ chồng Đào Minh Thắng và Lê Thị Thủy. Thắng quê tận Thái Bình, là sĩ quan của trạm rađa trên đỉnh Hòn Khoai, còn Thủy quê ở Thường Xuân (Thanh Hóa). Đứa con gái của Thắng và Thủy là Đào Thanh Chi mới 7 tháng tuổi đã theo mẹ ra đây, sống trên đảo nhỏ này.

Quầy tạp hóa nho nhỏ dưới mái bạt nhựa của chị Thủy bán đủ thứ lặt vặt cho ngư dân ghé thuyền vào, từ gói thuốc lá, thùng mì đến chiếc hộp quẹt... khiến chân đảo vắng ấm hơi ấm con người, bởi hầu hết người sống trên đảo này lại định cư trên đỉnh, ở độ cao hơn 300m so với mực nước biển, là những anh em trong đơn vị rađa và trạm hải đăng Hòn Khoai.

Những chuyến đi ra trùng khơi, giữa mênh mông sóng gió, ấn tượng sâu sắc nhất với tôi không chỉ là những người lính can trường, quanh năm đối mặt với dông bão và nỗi quạnh vắng thường trực mà lại là hình ảnh những đứa trẻ. Chủ quyền Tổ quốc có khi là cột mốc bia đá đã được dựng nhiều thế kỷ bất khuất giữa biển trời, nhưng cũng có khi hiện diện trong tiếng ru con ầu ơ, tiếng khóc trẻ thơ, tiếng đọc bài trên lớp học, giữa muôn trùng sóng gió.

Đứa bé sơ sinh vừa tròn tháng tuổi vượt biển ra Thổ Chu hôm qua và những đứa bé chưa đầy tuổi giữa Hòn Khoai chúng tôi gặp sáng nay, và nhiều nữa những em bé với chiếc cặp sách trên lưng bị gió biển thổi bạt liêu xiêu, leo mấy trăm bậc dốc đá đến lớp học của thầy giáo biên phòng chúng tôi gặp ở Hòn Chuối, Hòn Tre... chính là hình ảnh sinh động của cuộc sống, của chủ quyền, của tương lai Tổ quốc nơi cuối biển cùng trời này.

Đảo trên biển Tây Nam đều giữ nguyên và chăm chút những cánh rừng nguyên sinh. Dưới là biển rộng, trên núi là rừng thẳm. Con đường từ chân Hòn Khoai lên đỉnh nhiều đoạn dốc đứng, để có thể thồ hàng từ dưới chân núi lên trạm, những chiếc xe máy được tháo ống pô để tăng sức mạnh, cài số 1, tiếng máy ầm ầm như... xe tăng cứ thế lao lên. Đưa được một cân ximăng, một ký thép lên tới đây không hề là chuyện dễ, nhưng những hội trường, phòng ốc, đài quan sát... đều được xây dựng khang trang.

Dẫu thế, cuộc sống của những người lính trên những điểm đảo này vẫn đối diện không ít khó khăn. Những mùa nắng hạn, họ tính toán chia phần cho nhau từng lít nước ngọt không khác gì ở Trường Sa. Nhiều hòn đảo giữa biển Tây vẫn chưa nhận được sóng điện thoại. Đủ điện để phục vụ công tác và sinh hoạt vẫn là một giấc mơ của nhiều đảo khi tất cả đều dùng điện chạy bằng máy nổ.

Ở đảo Thổ Chu, điện chạy máy nổ chỉ phục vụ mỗi ngày hai lần, từ 7g30-15g30 và từ 17g-23g. Nhiều khi máy móc hỏng hóc, nhiều khi biển động dầu không đưa từ bờ ra kịp... Tàu đò từ Phú Quốc ra Thổ Chu chạy năm ngày mới có một chuyến. Gặp dân, gặp lính, chuyện trò hỏi han mới hay đúng là biển Tây Nam giàu có nguồn lợi, chuyện cái ăn cái mặc không còn là mối lo sụt sùi như xưa, nhưng để an cư, căn cơ lâu bền thì rõ là dân trên vùng biển đảo này cần được đất liền hỗ trợ nhiều lắm.

Giấc mơ giữa biển trời...

Nhưng mọi khó khăn của xứ đảo này không vì thế mà che lấp được những tiềm năng rờ rỡ hiển hiện. Hôm từ Thổ Chu sang Hòn Từ, một hòn đảo không rộng lắm nhưng đẹp tuyệt vời, chỉ cách Thổ Chu chừng 20 phút chạy tàu, nhìn những vách đá chênh vênh quanh đảo, những bãi cát dài mịn trắng in bóng dừa xanh, thật lòng nghĩ những bãi biển vẫn được in hình trên các poster quảng cáo du lịch cũng khó lòng có được vẻ đẹp tinh khôi, nguyên sơ như vậy.

Nếu những “thiên đường tiềm năng” này được khai phá, được tổ chức tour du lịch, được biến thành resort... chắc chắn sẽ tạo hiệu ứng tích cực đến phát triển kinh tế của khu vực này. Một khi du khách tấp nập ra đây thì chắc ông bí thư xã Thổ Châu Nguyễn Trường Vũ sẽ không “nhờ vả” chúng tôi “kêu giùm” cho dân Thổ Chu để tàu từ Phú Quốc ra đây rút xuống ba ngày/chuyến, thay vì năm ngày/chuyến như bây giờ.

Mà sở dĩ tàu phải chạy năm ngày/chuyến vì chi phí chạy tàu hiện đang được Nhà nước “bao cấp”, mỗi năm bù lỗ 3 tỉ đồng, nếu chạy 3 ngày/chuyến thì tiền bù lỗ phải lên 6 tỉ/năm. Du lịch phát triển được, khách đến khách đi tấp nập, biết đâu bí thư xã Nguyễn Trường Vũ được thấy mỗi ngày... ba chuyến tàu vào.

Chuyện chẳng hề viển vông chút nào, nếu ai đã từng ra với vùng biển này, đã lặng người trước vẻ đẹp huyền hoặc, hoang sơ với những bãi cát, cánh rừng, rặng dừa, với vô số hải sản tươi ngon bậc nhất...

Ở Nam Du - quần đảo gần như ở trung tâm vùng biển Tây Nam, với hơn 20 hòn đảo lớn nhỏ này - cảnh đẹp trải dài ở mọi nơi, mọi chốn. Nếu đã ngủ lại một đêm trên điểm cao nhất của hòn Củ Tron, bạn sẽ thấy mình như đang ở trên Đà Lạt giữa trùng dương, trong khí trời se lạnh và sương đêm, đèn trên những chiếc thuyền câu mực, đánh cá từ khơi xa hiện ra hư ảo.

Khi bình minh vừa hé, từ đỉnh ngọn hải đăng Nam Du phóng tầm mắt ra xa, cả quần đảo bừng dậy trong nắng sớm, đẹp lộng lẫy. Đi qua con đường vừa mở viền quanh đảo còn ngổn ngang cát đá là bãi biển đẹp hiền hòa mang cái tên dân dã “bãi Mến”, là ngôi đền tưởng niệm hàng trăm ngư dân nằm lại biển khơi trong trận bão Linda hồi tháng 11-1997, mới hiểu những miền đất giữa khơi xa vẫn luôn chờ đợi...

Hôm chúng tôi kết thúc hải trình quanh các quần đảo trên vùng biển này và về lại Phú Quốc cũng là khi trên hòn đảo ngọc, thủ phủ biển Tây này đang có một hội thảo góp ý cho đề án xây dựng khu hành chính kinh tế đặc biệt Phú Quốc trực thuộc trung ương với sự chủ trì của Phó thủ tướng Vũ Văn Ninh. Tương lai của biển trời Tây Nam đang khởi động và chứa chan hi vọng...

Xem thêm >
Theo Lê Đức Dục (báo Tuổi Trẻ Chủ Nhật)
(TTCT) - Vừa nói chuyện với tôi, Sáu Kịch vừa lom lom nhìn vào chiếc điện thoại đặt trên bàn như đang trông ngóng cuộc điện thoại nào đó quan trọng lắm.

Sáu Kịch là tên thân mật mà dân ở ấp bãi Ngự của đảo Thổ Chu gọi anh, chứ anh chính là phó chủ tịch xã đảo Thổ Châu, Huỳnh Văn Kịch (ở đây tên đảo là Thổ Chu mà tên hành chính của xã là... Thổ Châu).

Hóa ra cuộc điện thoại mà anh trông chờ ấy chính là chuyến “vượt biển” đầu đời của đứa cháu đích tôn vừa tròn 1 tháng tuổi, hôm nay theo tàu đò từ Phú Quốc ra Thổ Chu.

Huyền sử những chữ “Ngự”

Hơn 20 năm trước, Sáu Kịch là một trong 17 hộ dân đầu tiên của Kiên Giang ra Thổ Chu gầy dựng cuộc sống mới vào tháng 4-1992, khi đó Huỳnh Quốc Liệc, con trai của anh, cũng vừa 1 tháng tuổi. Hơn 20 năm sau, thằng con trai bé tí theo anh ra đảo ngày đó nay là tài xế chạy chiếc xe tải của UBND xã đảo và đã lấy vợ sinh con.

Vợ Liệc, con dâu của anh Sáu Kịch, là Danh Mỹ Yến, cũng mới 20 tuổi, quê tận Gò Quao (Kiên Giang). Gần đến ngày sinh nở, Yến về đất liền, sinh được một tháng lại bồng con lên tàu ra đảo.

Chuông điện thoại reng reng. Cô con dâu báo hôm nay sóng lớn, tàu đò về bến trễ. Tôi bảo: “Chiều nay cháu đích tôn về đây, vậy là nhà anh có đến ba thế hệ cùng sống với Thổ Chu”, Sáu Kịch cười: Thổ Chu này ba thế hệ đã nhằm nhò gì, từ đời nào đến giờ dân mình lên đây sinh sống ổn định cũng phải hơn ba thế kỷ rồi!

Phải rồi, phải là ba thế kỷ. Cái ấp có ngôi nhà của Sáu Kịch mà tôi đang ngồi đây mang tên là ấp “bãi Ngự”. Trên vùng biển Tây Nam này rất nhiều hòn đảo có những bãi, những cồn, những ấp, những giếng mang chữ “Ngự” vừa cao sang vừa huyền hoặc ấy! Ngự là nơi ngày xưa vua từng ghé đến, cho dù chỉ ghé một đêm ngả lưng trên bãi cát hay một trưa nào dừng chân tìm vò nước ngọt...

Trước đây, đọc về những tháng ngày bôn tẩu mưu nghiệp bá vương của vua Gia Long, chúng tôi đã nghe về vùng biển Tây Nam (và cả vùng đất phương Nam) với những cuộc chở che mang màu sắc huyền thoại.

Ví như có lần trên vùng biển này, đoàn thuyền chở vua bôn tẩu đã cạn nước ngọt mà xung quanh biển cả mênh mông, ngài ngửa mặt lên trời khấn nếu lòng trời giúp rập xin hãy cho mưa xuống, hốt nhiên dông gió nổi lên, trời không mưa nhưng vùng biển xanh thẳm trước thuyền chợt rẽ ra một vùng nước có màu khác, tướng sĩ vốc nước đưa lên uống thấy ngọt, ngài bèn sai lấy đầy mấy chục chum nước chất lên thuyền xong thì trời quang mây tạnh, vùng nước lạ biến mất, nước lại mặn như thường...

Đã bao nhiêu thế kỷ đi qua, bão dông cũng đã từng qua đây nhấn chìm trong dâu bể bao phận đời phận người, nhưng những câu chuyện huyền thoại thì vẫn mãnh liệt sống, như một điểm tựa tinh thần cho đời dân giữa mênh mông sóng cả. Tiền nhân đã đặt tên cho những ấp, những giếng, những bãi, những làng giữa trùng khơi như những điểm tựa vững vàng về lãnh thổ xứ sở, cương vực núi sông biển đảo cho người dân sinh sống làm ăn, ra khơi và trở về...

Từ quần đảo Thổ Chu đến quần đảo Nam Du mà nhà văn Sơn Nam vẫn gọi là quần đảo Củ Tron, rồi Hòn Khoai, Hòn Chuối, Hòn Đốc... dấu ấn chủ quyền thuở bước chân tiền nhân mở cõi cứ hiển hiện như thế, gần gũi mà hiên ngang, xa thẳm mà tin cậy.

Đời đảo, đời người...

Giữa tháng 9 này, một buổi sáng mưa dầm, chúng tôi “đổ bộ” đảo Hòn Khoai. Đi theo đường biển từ đảo Thổ Chu về đây mất gần một đêm hải trình nhưng từ hải đăng Hòn Khoai nhìn vào đất liền thấy mũi Cà Mau xanh một vệt mờ mờ, từ đây vào đó chỉ chưa đến mười hải lý.

Dưới tán bàng ngay chân Hòn Khoai, một “ngôi nhà” được dựng lên với mái bạt, tường che cũng quây bằng bạt. Chủ nhân “ngôi nhà” này là hai vợ chồng Đào Minh Thắng và Lê Thị Thủy. Thắng quê tận Thái Bình, là sĩ quan của trạm rađa trên đỉnh Hòn Khoai, còn Thủy quê ở Thường Xuân (Thanh Hóa). Đứa con gái của Thắng và Thủy là Đào Thanh Chi mới 7 tháng tuổi đã theo mẹ ra đây, sống trên đảo nhỏ này.

Quầy tạp hóa nho nhỏ dưới mái bạt nhựa của chị Thủy bán đủ thứ lặt vặt cho ngư dân ghé thuyền vào, từ gói thuốc lá, thùng mì đến chiếc hộp quẹt... khiến chân đảo vắng ấm hơi ấm con người, bởi hầu hết người sống trên đảo này lại định cư trên đỉnh, ở độ cao hơn 300m so với mực nước biển, là những anh em trong đơn vị rađa và trạm hải đăng Hòn Khoai.

Những chuyến đi ra trùng khơi, giữa mênh mông sóng gió, ấn tượng sâu sắc nhất với tôi không chỉ là những người lính can trường, quanh năm đối mặt với dông bão và nỗi quạnh vắng thường trực mà lại là hình ảnh những đứa trẻ. Chủ quyền Tổ quốc có khi là cột mốc bia đá đã được dựng nhiều thế kỷ bất khuất giữa biển trời, nhưng cũng có khi hiện diện trong tiếng ru con ầu ơ, tiếng khóc trẻ thơ, tiếng đọc bài trên lớp học, giữa muôn trùng sóng gió.

Đứa bé sơ sinh vừa tròn tháng tuổi vượt biển ra Thổ Chu hôm qua và những đứa bé chưa đầy tuổi giữa Hòn Khoai chúng tôi gặp sáng nay, và nhiều nữa những em bé với chiếc cặp sách trên lưng bị gió biển thổi bạt liêu xiêu, leo mấy trăm bậc dốc đá đến lớp học của thầy giáo biên phòng chúng tôi gặp ở Hòn Chuối, Hòn Tre... chính là hình ảnh sinh động của cuộc sống, của chủ quyền, của tương lai Tổ quốc nơi cuối biển cùng trời này.

Đảo trên biển Tây Nam đều giữ nguyên và chăm chút những cánh rừng nguyên sinh. Dưới là biển rộng, trên núi là rừng thẳm. Con đường từ chân Hòn Khoai lên đỉnh nhiều đoạn dốc đứng, để có thể thồ hàng từ dưới chân núi lên trạm, những chiếc xe máy được tháo ống pô để tăng sức mạnh, cài số 1, tiếng máy ầm ầm như... xe tăng cứ thế lao lên. Đưa được một cân ximăng, một ký thép lên tới đây không hề là chuyện dễ, nhưng những hội trường, phòng ốc, đài quan sát... đều được xây dựng khang trang.

Dẫu thế, cuộc sống của những người lính trên những điểm đảo này vẫn đối diện không ít khó khăn. Những mùa nắng hạn, họ tính toán chia phần cho nhau từng lít nước ngọt không khác gì ở Trường Sa. Nhiều hòn đảo giữa biển Tây vẫn chưa nhận được sóng điện thoại. Đủ điện để phục vụ công tác và sinh hoạt vẫn là một giấc mơ của nhiều đảo khi tất cả đều dùng điện chạy bằng máy nổ.

Ở đảo Thổ Chu, điện chạy máy nổ chỉ phục vụ mỗi ngày hai lần, từ 7g30-15g30 và từ 17g-23g. Nhiều khi máy móc hỏng hóc, nhiều khi biển động dầu không đưa từ bờ ra kịp... Tàu đò từ Phú Quốc ra Thổ Chu chạy năm ngày mới có một chuyến. Gặp dân, gặp lính, chuyện trò hỏi han mới hay đúng là biển Tây Nam giàu có nguồn lợi, chuyện cái ăn cái mặc không còn là mối lo sụt sùi như xưa, nhưng để an cư, căn cơ lâu bền thì rõ là dân trên vùng biển đảo này cần được đất liền hỗ trợ nhiều lắm.

Giấc mơ giữa biển trời...

Nhưng mọi khó khăn của xứ đảo này không vì thế mà che lấp được những tiềm năng rờ rỡ hiển hiện. Hôm từ Thổ Chu sang Hòn Từ, một hòn đảo không rộng lắm nhưng đẹp tuyệt vời, chỉ cách Thổ Chu chừng 20 phút chạy tàu, nhìn những vách đá chênh vênh quanh đảo, những bãi cát dài mịn trắng in bóng dừa xanh, thật lòng nghĩ những bãi biển vẫn được in hình trên các poster quảng cáo du lịch cũng khó lòng có được vẻ đẹp tinh khôi, nguyên sơ như vậy.

Nếu những “thiên đường tiềm năng” này được khai phá, được tổ chức tour du lịch, được biến thành resort... chắc chắn sẽ tạo hiệu ứng tích cực đến phát triển kinh tế của khu vực này. Một khi du khách tấp nập ra đây thì chắc ông bí thư xã Thổ Châu Nguyễn Trường Vũ sẽ không “nhờ vả” chúng tôi “kêu giùm” cho dân Thổ Chu để tàu từ Phú Quốc ra đây rút xuống ba ngày/chuyến, thay vì năm ngày/chuyến như bây giờ.

Mà sở dĩ tàu phải chạy năm ngày/chuyến vì chi phí chạy tàu hiện đang được Nhà nước “bao cấp”, mỗi năm bù lỗ 3 tỉ đồng, nếu chạy 3 ngày/chuyến thì tiền bù lỗ phải lên 6 tỉ/năm. Du lịch phát triển được, khách đến khách đi tấp nập, biết đâu bí thư xã Nguyễn Trường Vũ được thấy mỗi ngày... ba chuyến tàu vào.

Chuyện chẳng hề viển vông chút nào, nếu ai đã từng ra với vùng biển này, đã lặng người trước vẻ đẹp huyền hoặc, hoang sơ với những bãi cát, cánh rừng, rặng dừa, với vô số hải sản tươi ngon bậc nhất...

Ở Nam Du - quần đảo gần như ở trung tâm vùng biển Tây Nam, với hơn 20 hòn đảo lớn nhỏ này - cảnh đẹp trải dài ở mọi nơi, mọi chốn. Nếu đã ngủ lại một đêm trên điểm cao nhất của hòn Củ Tron, bạn sẽ thấy mình như đang ở trên Đà Lạt giữa trùng dương, trong khí trời se lạnh và sương đêm, đèn trên những chiếc thuyền câu mực, đánh cá từ khơi xa hiện ra hư ảo.

Khi bình minh vừa hé, từ đỉnh ngọn hải đăng Nam Du phóng tầm mắt ra xa, cả quần đảo bừng dậy trong nắng sớm, đẹp lộng lẫy. Đi qua con đường vừa mở viền quanh đảo còn ngổn ngang cát đá là bãi biển đẹp hiền hòa mang cái tên dân dã “bãi Mến”, là ngôi đền tưởng niệm hàng trăm ngư dân nằm lại biển khơi trong trận bão Linda hồi tháng 11-1997, mới hiểu những miền đất giữa khơi xa vẫn luôn chờ đợi...

Hôm chúng tôi kết thúc hải trình quanh các quần đảo trên vùng biển này và về lại Phú Quốc cũng là khi trên hòn đảo ngọc, thủ phủ biển Tây này đang có một hội thảo góp ý cho đề án xây dựng khu hành chính kinh tế đặc biệt Phú Quốc trực thuộc trung ương với sự chủ trì của Phó thủ tướng Vũ Văn Ninh. Tương lai của biển trời Tây Nam đang khởi động và chứa chan hi vọng...

Xem thêm >
Theo Lê Đức Dục (báo Tuổi Trẻ Chủ Nhật)

Làng bánh tráng cù lao Mây

(TBKTSG) - Về đồng bằng sông Cửu Long (ĐBSCL) đến với những cù lao trên sông Hậu, du khách sẽ có cảm giác khám phá những điều mới lạ với nhiều truyền thuyết từ thời tiền nhân khai mở đất phương Nam. Cù lao Mây là một điểm đến hấp dẫn ở huyện Trà Ôn, tỉnh Vĩnh Long.

< Cù lao Mây giữa nhiều sông rạch chằng chịt.

Về ý nghĩa và nguồn gốc tên gọi cù lao Mây được người dân địa phương giải thích, do nơi đây cù lao nổi lên giữa bốn bề sông nước, trên mây phủ, nên dân gian từ xưa đặt tên là cù lao Mây.

< Bến phà từ chợ Trà Ôn sang cù lao Mây.

Khi hình thành địa giới hành chính, đất cù lao Mây thuộc xã Thạnh Mỹ Hưng. Xã có chiều dài 20 ki lô mét, ngang từ 800 - 2.500 mét, có nhiều cồn nổi lên bao bọc chung quanh, kênh rạch chằng chịt. Năm 1906-1908, người Pháp đào con kênh nối sông Trà Ôn với sông Mang Thít, tạo ra con đường thủy nối từ Cà Mau lên Sài Gòn đi ngang cù lao Mây.

Sách Đại Nam thực lục của Quốc sử quán nhà Nguyễn ghi: Vào những năm nửa sau của thế kỷ XVIII, trong khi bôn tẩu lánh nạn Tây Sơn, xuôi theo dòng sông Hậu, từ xa, Nguyễn Ánh nhìn thấy một dải đất trông giống như áng mây mờ xanh xanh, thấp thoáng, bềnh bồng trên mặt nước.

Khi đặt chân lên đất cù lao, ông nhận ra đây là nơi trú ẩn an toàn, quân Tây Sơn  khó lòng phát hiện. Nguyễn Ánh đặt tên cho cù lao này là Vân Châu (Cù lao Mây). Đến sau cách mạng tháng Tám, chính quyền lấy tên của một chiến sĩ cách mạng (*) đầu tiên hy sinh trên vùng đất cù lao này đặt tên xã Lục Sĩ Thành. Từ ấy, cù lao Mây có tên là cù lao Lục Sĩ Thành.

Có thể đến với cù lao Mây từ chợ Trà Ôn qua phà. Lên đất cù lao, du khách có thể đi xe đạp hoặc xe máy dạo quanh vùng đất phì nhiêu với những vườn cây ăn trái bạt ngàn. Ngoài những vườn sầu riêng nổi tiếng, du khách sẽ gặp những vườn bưởi, cam sành, chôm chôm, vú sữa... sai quả trĩu cành.

< Làng nghề bánh tráng cù lao Mây.

Đặc biệt, cù lao Mây nổi tiếng với sản phẩm bánh tráng. Du khách sẽ gặp nhiều hộ gia đình làm bánh tráng, chứng kiến sự cần cù, khéo tay của những người phụ nữ chân quê làm ra những chiếc bánh thơm, ngon cung cấp cho nhiều thị trường trong và ngoài nước.

Ngoài bánh tráng nem, bánh tráng nhúng, bánh tráng ngọt, gần đây, nhiều hộ làm bánh còn sáng chế ra nhiều loại bánh mới để đáp ứng nhu cầu của người tiêu dùng, như bánh tráng nướng dừa béo, bánh tráng nướng tôm khô, bánh tráng nem lá dứa, bánh tráng củ dền…

Khi mùa nước ở đồng bằng sông Cửu Long bắt đầu rút. Làng nghề bánh tráng Lục Sĩ thành cũng rộn ràng vào vụ sản xuất hàng tết với không khí tất bật, náo nức, bởi đây là mùa mà sản phẩm bánh tráng mang thương hiệu Cù Lao Mây được xuất đi khắp nơi mang về nhiều lợi nhuận cho bà con.

Làng nghề bánh tráng trên cù lao Mây  ra đời có gần 70 năm nay. Hiện có trên 70 hộ làm nghề với hơn 200 lao động, mỗi năm cung cấp cho thị trường hàng trăm tấn sản phẩm bánh các loại, một ngày bình quân một lò sản xuất được khoảng 500 bánh, riêng những ngày tết thì năng suất tăng cao gấp 2- 3 lần.

Khách hàng ưa chuộng bánh tráng cù lao Mây bởi hương vị đặc trưng, bánh khi ăn mềm dẻo, vị mặn vừa, gói với tôm, thịt, rau, bún, chấm nước mắm me hay tương xay ăn rất hấp dẫn, làm nên nét độc đáo của ẩm thực đồng bằng.

Cù Lao Mây còn có di tích văn hóa đình Hậu Thạnh được vua Tự Đức sắc phong Thành hoàng bổn cảnh năm 1852. Đình có nền cao, lợp ngói vẩy cá, bao gồm 3 phần: gian chính thờ Thành hoàng, gian kế gọi là Võ môn qui - nơi hội họp, gian cuối gọi là nhà Võ ca, hai bên có hai hàng gươm giáo gỗ, đây là nơi dùng để đàn ca, diễn xướng tuồng tích khi có lễ hội. Phía sau đình là nền Xã tắc thờ Thần Nông và cũng là nơi cúng hạ điền hàng năm.

Chung quanh đình rợp mát cây xanh, với các loại cổ thụ như dầu, sao, long não... có đến hàng trăm tuổi, xanh um, cao vút. Vào ngày 16 tháng Tư âm lịch hàng năm, lễ hội cúng đình Hậu Thạnh diễn ra rất trang nghiêm, long trọng. Có rất đông nhân dân và khách các nơi về tham quan, cúng bái, vui chơi, viếng cảnh trong không khí tưng bừng, náo nhiệt.

Chợ nổi Trà Ôn nằm giáp với cù lao Lục Sĩ Thành là nơi diễn ra sinh hoạt mua bán trên sông rất sinh động. Du khách, thương lái và người dân có thể mua được những sản phẩm, hàng hóa của vùng châu thổ sông Cửu Long như trái cây, lương thực, thủy hải sản của nhiều nơi mang đến. Chợ nổi ở Nam bộ là “hồn” của sông nước, đặc trưng độc đáo của cư dân đồng bằng.

< Chợ nổi Trà Ôn.

Không khí trong lành mát mẻ, sông nước hữu tình, cảnh quan thơ mộng với những người dân chân tình, mến khách của Cù lao Mây sẽ làm cho bạn nhớ mãi vùng đất nầy.

(*) Lục Sĩ Thành (? - 1946), liệt sĩ được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Việt Nam vào tháng 2-2010.
Xem thêm >

Theo Mai Lý (Thời Báo Kinh Tế Sàigòn)
(TBKTSG) - Về đồng bằng sông Cửu Long (ĐBSCL) đến với những cù lao trên sông Hậu, du khách sẽ có cảm giác khám phá những điều mới lạ với nhiều truyền thuyết từ thời tiền nhân khai mở đất phương Nam. Cù lao Mây là một điểm đến hấp dẫn ở huyện Trà Ôn, tỉnh Vĩnh Long.

< Cù lao Mây giữa nhiều sông rạch chằng chịt.

Về ý nghĩa và nguồn gốc tên gọi cù lao Mây được người dân địa phương giải thích, do nơi đây cù lao nổi lên giữa bốn bề sông nước, trên mây phủ, nên dân gian từ xưa đặt tên là cù lao Mây.

< Bến phà từ chợ Trà Ôn sang cù lao Mây.

Khi hình thành địa giới hành chính, đất cù lao Mây thuộc xã Thạnh Mỹ Hưng. Xã có chiều dài 20 ki lô mét, ngang từ 800 - 2.500 mét, có nhiều cồn nổi lên bao bọc chung quanh, kênh rạch chằng chịt. Năm 1906-1908, người Pháp đào con kênh nối sông Trà Ôn với sông Mang Thít, tạo ra con đường thủy nối từ Cà Mau lên Sài Gòn đi ngang cù lao Mây.

Sách Đại Nam thực lục của Quốc sử quán nhà Nguyễn ghi: Vào những năm nửa sau của thế kỷ XVIII, trong khi bôn tẩu lánh nạn Tây Sơn, xuôi theo dòng sông Hậu, từ xa, Nguyễn Ánh nhìn thấy một dải đất trông giống như áng mây mờ xanh xanh, thấp thoáng, bềnh bồng trên mặt nước.

Khi đặt chân lên đất cù lao, ông nhận ra đây là nơi trú ẩn an toàn, quân Tây Sơn  khó lòng phát hiện. Nguyễn Ánh đặt tên cho cù lao này là Vân Châu (Cù lao Mây). Đến sau cách mạng tháng Tám, chính quyền lấy tên của một chiến sĩ cách mạng (*) đầu tiên hy sinh trên vùng đất cù lao này đặt tên xã Lục Sĩ Thành. Từ ấy, cù lao Mây có tên là cù lao Lục Sĩ Thành.

Có thể đến với cù lao Mây từ chợ Trà Ôn qua phà. Lên đất cù lao, du khách có thể đi xe đạp hoặc xe máy dạo quanh vùng đất phì nhiêu với những vườn cây ăn trái bạt ngàn. Ngoài những vườn sầu riêng nổi tiếng, du khách sẽ gặp những vườn bưởi, cam sành, chôm chôm, vú sữa... sai quả trĩu cành.

< Làng nghề bánh tráng cù lao Mây.

Đặc biệt, cù lao Mây nổi tiếng với sản phẩm bánh tráng. Du khách sẽ gặp nhiều hộ gia đình làm bánh tráng, chứng kiến sự cần cù, khéo tay của những người phụ nữ chân quê làm ra những chiếc bánh thơm, ngon cung cấp cho nhiều thị trường trong và ngoài nước.

Ngoài bánh tráng nem, bánh tráng nhúng, bánh tráng ngọt, gần đây, nhiều hộ làm bánh còn sáng chế ra nhiều loại bánh mới để đáp ứng nhu cầu của người tiêu dùng, như bánh tráng nướng dừa béo, bánh tráng nướng tôm khô, bánh tráng nem lá dứa, bánh tráng củ dền…

Khi mùa nước ở đồng bằng sông Cửu Long bắt đầu rút. Làng nghề bánh tráng Lục Sĩ thành cũng rộn ràng vào vụ sản xuất hàng tết với không khí tất bật, náo nức, bởi đây là mùa mà sản phẩm bánh tráng mang thương hiệu Cù Lao Mây được xuất đi khắp nơi mang về nhiều lợi nhuận cho bà con.

Làng nghề bánh tráng trên cù lao Mây  ra đời có gần 70 năm nay. Hiện có trên 70 hộ làm nghề với hơn 200 lao động, mỗi năm cung cấp cho thị trường hàng trăm tấn sản phẩm bánh các loại, một ngày bình quân một lò sản xuất được khoảng 500 bánh, riêng những ngày tết thì năng suất tăng cao gấp 2- 3 lần.

Khách hàng ưa chuộng bánh tráng cù lao Mây bởi hương vị đặc trưng, bánh khi ăn mềm dẻo, vị mặn vừa, gói với tôm, thịt, rau, bún, chấm nước mắm me hay tương xay ăn rất hấp dẫn, làm nên nét độc đáo của ẩm thực đồng bằng.

Cù Lao Mây còn có di tích văn hóa đình Hậu Thạnh được vua Tự Đức sắc phong Thành hoàng bổn cảnh năm 1852. Đình có nền cao, lợp ngói vẩy cá, bao gồm 3 phần: gian chính thờ Thành hoàng, gian kế gọi là Võ môn qui - nơi hội họp, gian cuối gọi là nhà Võ ca, hai bên có hai hàng gươm giáo gỗ, đây là nơi dùng để đàn ca, diễn xướng tuồng tích khi có lễ hội. Phía sau đình là nền Xã tắc thờ Thần Nông và cũng là nơi cúng hạ điền hàng năm.

Chung quanh đình rợp mát cây xanh, với các loại cổ thụ như dầu, sao, long não... có đến hàng trăm tuổi, xanh um, cao vút. Vào ngày 16 tháng Tư âm lịch hàng năm, lễ hội cúng đình Hậu Thạnh diễn ra rất trang nghiêm, long trọng. Có rất đông nhân dân và khách các nơi về tham quan, cúng bái, vui chơi, viếng cảnh trong không khí tưng bừng, náo nhiệt.

Chợ nổi Trà Ôn nằm giáp với cù lao Lục Sĩ Thành là nơi diễn ra sinh hoạt mua bán trên sông rất sinh động. Du khách, thương lái và người dân có thể mua được những sản phẩm, hàng hóa của vùng châu thổ sông Cửu Long như trái cây, lương thực, thủy hải sản của nhiều nơi mang đến. Chợ nổi ở Nam bộ là “hồn” của sông nước, đặc trưng độc đáo của cư dân đồng bằng.

< Chợ nổi Trà Ôn.

Không khí trong lành mát mẻ, sông nước hữu tình, cảnh quan thơ mộng với những người dân chân tình, mến khách của Cù lao Mây sẽ làm cho bạn nhớ mãi vùng đất nầy.

(*) Lục Sĩ Thành (? - 1946), liệt sĩ được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Việt Nam vào tháng 2-2010.
Xem thêm >

Theo Mai Lý (Thời Báo Kinh Tế Sàigòn)

Cua đá đảo Bé

(TNO) - Đảo Lý Sơn - ngoài đặc sản tỏi nức tiếng còn có một món ngon không kém, đó là cua đá đảo Bé. Người dân ngày trước gọi đảo này là cù lao Bờ Bãi. Muốn đến được đây, từ đảo Lý Sơn đi bằng thuyền khoảng 40 phút.

Độ từ tháng 5 đến tháng 8, cua đá trên đảo Bé, theo các ngư dân là ngon nhất. Lúc này, những cơn mưa giông xuất hiện, cũng là lúc cua ra uống nước vào ban đêm. Ngư dân chỉ việc xách đèn đi quanh đảo, tóm những chú cua đá béo ngậy, cho vào giỏ. Đi chừng hai giờ đồng hồ là đã có đủ một chầu lai rai, hoặc nồi cháo bổ dưỡng.

Đây là loại cua đặc biệt, sống trong các hang, hốc đá. Cua có thể đào hang sâu hơn nửa mét để sống và tránh nóng mùa hè. Ban đêm cua thường ra uống sương, tịnh không hề... đặt chân xuống biển. Lượng cua cũng khiêm tốn nên người dân đảo Bé không ai bảo ai đều dè sẻn thứ đặc sản này. Chỉ có khách quý mới được khoản đãi; thi thoảng khách đến thăm đảo, gom vài nơi mới được 1-2 kg làm quà về đất liền.

Cua đá khá to, vỏ chắc. Người dân đảo Bé thường tách cua còn sống, lấy thịt, gạch cua nấu cháo cho những người mới ốm dậy, hoặc trẻ em bị suy dinh dưỡng, chậm lớn. Dân nhậu thì chuộng cua đá rang muối, rang me. Ngay tại Quảng Ngãi, họa hoằn các nhà hàng mới có món này với giá không hề rẻ, muốn ăn phải đặt trước.

Có dịp nếm thử món cua này, ta như đã trọn lòng cảm nhận được tấm chân tình hiếu khách của người dân đảo Bé. Thịt cua chắc, cảm giác dai hơn cua biển thường bán đầy ở các nhà hàng. Đặc biệt, vị ngọt, thơm của cua mang đậm phong vị ẩm thực đặc trưng nơi đảo nhỏ. Nhón một cái càng cua rang me, thêm chút rau mùi, nhai luôn cả vỏ, nhấp thêm ngụm rượu đế cay nồng. Vị ngon đọng lại nơi chót lưỡi thật khó quên.
Mùa này, có lẽ bạn cũng muốn một lần đến đảo Bé!

Theo Trần Hiếu (báo Thanh Niên)
(TNO) - Đảo Lý Sơn - ngoài đặc sản tỏi nức tiếng còn có một món ngon không kém, đó là cua đá đảo Bé. Người dân ngày trước gọi đảo này là cù lao Bờ Bãi. Muốn đến được đây, từ đảo Lý Sơn đi bằng thuyền khoảng 40 phút.

Độ từ tháng 5 đến tháng 8, cua đá trên đảo Bé, theo các ngư dân là ngon nhất. Lúc này, những cơn mưa giông xuất hiện, cũng là lúc cua ra uống nước vào ban đêm. Ngư dân chỉ việc xách đèn đi quanh đảo, tóm những chú cua đá béo ngậy, cho vào giỏ. Đi chừng hai giờ đồng hồ là đã có đủ một chầu lai rai, hoặc nồi cháo bổ dưỡng.

Đây là loại cua đặc biệt, sống trong các hang, hốc đá. Cua có thể đào hang sâu hơn nửa mét để sống và tránh nóng mùa hè. Ban đêm cua thường ra uống sương, tịnh không hề... đặt chân xuống biển. Lượng cua cũng khiêm tốn nên người dân đảo Bé không ai bảo ai đều dè sẻn thứ đặc sản này. Chỉ có khách quý mới được khoản đãi; thi thoảng khách đến thăm đảo, gom vài nơi mới được 1-2 kg làm quà về đất liền.

Cua đá khá to, vỏ chắc. Người dân đảo Bé thường tách cua còn sống, lấy thịt, gạch cua nấu cháo cho những người mới ốm dậy, hoặc trẻ em bị suy dinh dưỡng, chậm lớn. Dân nhậu thì chuộng cua đá rang muối, rang me. Ngay tại Quảng Ngãi, họa hoằn các nhà hàng mới có món này với giá không hề rẻ, muốn ăn phải đặt trước.

Có dịp nếm thử món cua này, ta như đã trọn lòng cảm nhận được tấm chân tình hiếu khách của người dân đảo Bé. Thịt cua chắc, cảm giác dai hơn cua biển thường bán đầy ở các nhà hàng. Đặc biệt, vị ngọt, thơm của cua mang đậm phong vị ẩm thực đặc trưng nơi đảo nhỏ. Nhón một cái càng cua rang me, thêm chút rau mùi, nhai luôn cả vỏ, nhấp thêm ngụm rượu đế cay nồng. Vị ngon đọng lại nơi chót lưỡi thật khó quên.
Mùa này, có lẽ bạn cũng muốn một lần đến đảo Bé!

Theo Trần Hiếu (báo Thanh Niên)

Bãi biển Tuần Châu

Vịnh Hạ Long – Di sản thiên nhiên thế giới với hàng ngàn các hòn đảo lớn nhỏ được tạo hoá sắp xếp trên vùng biển bao la, mỗi một hòn đảo nơi đây mang một dáng vẻ riêng: đảo thì có Hang Sửng Sốt, đảo thì có Động Thiên Cung, có Hang Trinh Nữ… Riêng Tuần Châu là hòn đảo đất duy nhất nằm trong vùng di sản ngoài những vẻ đẹp thiên nhiên như rừng thông, hồ nước, bãi biển của đảo còn mang trên mình những dấu tích lịch sử của đất nước.

Bãi biển Tuần Châu nằm trên đảo cùng tên, được coi là một trong những bãi biển đẹp ở thành phố Hạ Long. Bãi biển nằm cách cảng tàu du lịch khoảng 8km và là một bãi biển nhân tạo với thảm cát trải dài 2km giúp du khách thoải mái vùng vẫy giữa làn sóng biển trong xanh.

Tuần Châu có khu vui chơi giải trí, thể thao, và nhiều hoạt động du lịch. Sát bãi biển là khu biệt thự 50 phòng nghỉ đạt tiêu chuẩn quốc tế 5 sao mang đến cho du khách những phút giây thoải mái.

Tới khu du lịch đảo Tuần Châu, sau khi tắm biển du khách có thể vãn cảnh, tham gia các hoạt động vui chơi giải trí, thể thao, như leo núi, cắm trại trên khu du du lịch sinh thái đồi thông hoặc nghỉ ngơi trong các nhà nghỉ từ sang trọng đến bình dân, xem biểu diễn của cá heo, sử tử biển, thăm công viên nhac nước…

Cạnh bờ biển là một dãy biệt thự cao cấp 4-5 sao, một khu phố ẩm thực; một khu vực biểu diễn cá heo, hải cẩu, sư tử biển, với một sân khấu hiện đại với hơn 3.000 chỗ ngồi dưới mái vòm không gian lớn nhất khu vực Ðông Nam Á, mỗi cụm mái như hai cánh buồm hướng về động Thiên Cung trên Vịnh Hạ Long. Bên sườn phía Tây đảo là một sân khấu có 500 ghế ngồi xem biểu diễn xiếc thú như voi, hổ, ngựa, trăn, rắn...

Cùng với những công trình trên là suối nhân tạo, thác nhạc, thảo cầm viên, hồ sinh vật biển, bể bơi, sân quần vợt, các trò chơi dưới nước và một cù lao bãi đá đang được xây dựng trên đó là nhà hàng, chung quanh là bãi tắm...
Bãi biển Tuần Châu góp phần giúp hòn đảo du lịch này nổi tiếng cả trong và ngoài nước và được coi là điểm đến không thể thiếu của các tour du lịch.

Vịnh Hạ Long – Di sản thiên nhiên thế giới với hàng ngàn các hòn đảo lớn nhỏ được tạo hoá sắp xếp trên vùng biển bao la, mỗi một hòn đảo nơi đây mang một dáng vẻ riêng: đảo thì có Hang Sửng Sốt, đảo thì có Động Thiên Cung, có Hang Trinh Nữ… Riêng Tuần Châu là hòn đảo đất duy nhất nằm trong vùng di sản ngoài những vẻ đẹp thiên nhiên như rừng thông, hồ nước, bãi biển của đảo còn mang trên mình những dấu tích lịch sử của đất nước.

Bãi biển Tuần Châu nằm trên đảo cùng tên, được coi là một trong những bãi biển đẹp ở thành phố Hạ Long. Bãi biển nằm cách cảng tàu du lịch khoảng 8km và là một bãi biển nhân tạo với thảm cát trải dài 2km giúp du khách thoải mái vùng vẫy giữa làn sóng biển trong xanh.

Tuần Châu có khu vui chơi giải trí, thể thao, và nhiều hoạt động du lịch. Sát bãi biển là khu biệt thự 50 phòng nghỉ đạt tiêu chuẩn quốc tế 5 sao mang đến cho du khách những phút giây thoải mái.

Tới khu du lịch đảo Tuần Châu, sau khi tắm biển du khách có thể vãn cảnh, tham gia các hoạt động vui chơi giải trí, thể thao, như leo núi, cắm trại trên khu du du lịch sinh thái đồi thông hoặc nghỉ ngơi trong các nhà nghỉ từ sang trọng đến bình dân, xem biểu diễn của cá heo, sử tử biển, thăm công viên nhac nước…

Cạnh bờ biển là một dãy biệt thự cao cấp 4-5 sao, một khu phố ẩm thực; một khu vực biểu diễn cá heo, hải cẩu, sư tử biển, với một sân khấu hiện đại với hơn 3.000 chỗ ngồi dưới mái vòm không gian lớn nhất khu vực Ðông Nam Á, mỗi cụm mái như hai cánh buồm hướng về động Thiên Cung trên Vịnh Hạ Long. Bên sườn phía Tây đảo là một sân khấu có 500 ghế ngồi xem biểu diễn xiếc thú như voi, hổ, ngựa, trăn, rắn...

Cùng với những công trình trên là suối nhân tạo, thác nhạc, thảo cầm viên, hồ sinh vật biển, bể bơi, sân quần vợt, các trò chơi dưới nước và một cù lao bãi đá đang được xây dựng trên đó là nhà hàng, chung quanh là bãi tắm...
Bãi biển Tuần Châu góp phần giúp hòn đảo du lịch này nổi tiếng cả trong và ngoài nước và được coi là điểm đến không thể thiếu của các tour du lịch.

Biển xanh, trời xanh và một Cù lao xanh

Bạn muốn thực hiện một chuyến du lịch biển đảo? Bạn muốn lạc vào một chốn hoang sơ tràn ngập màu xanh thi vị? Vậy hãy mang balô và đi tàu từ bến Hàm Tử khoảng gần 2 giờ để đến Cù Lao Xanh, hòa mình vào thiên nhiên và khám phá nhiều điều thú vị khác...

< Cù lao Xanh nhìn từ tàu khách sau chặng vượt biển.

Cách thành phố Quy Nhơn chừng 13 hải lý về phía Đông Nam, Cù lao Xanh là một trong 4 xã đảo và bán đảo nằm gần vịnh Xuân Đài có diện tích 365 ha gồm các thôn: thôn Tây, thôn Trung, thôn Đông.

Đảo cách Sông Cầu - Phú Yên 6 km, xưa kia là đất của tỉnh Phú Yên, sau năm 1975, được sáp nhập về Quy Nhơn (thuộc đơn vị hành chính của xã Nhơn Châu, TP Quy Nhơn, Bình Định). Đây là một điểm đến lý tưởng cho những du khách ưa thích khám phá du lịch tự nhiên kỳ thú.



Từ cảng cá Quy Nhơn ra đến đảo Cù Lao Xanh, du khách sẽ mất khoảng 50 phút đi bằng tàu thủy cao tốc và trên 150 phút đi bằng tàu vận chuyển hành khách của ngư dân trong điều kiện trời yên biển lặng. Tàu đi Cù lao Xanh - Nhơn Châu thường xuất từ bến Hàm Tử lúc 13h00 mỗi ngày nhưng đến Nhơn Châu thường đã là chiều tối nên người ta ưa dùng ghe 3 lốc chỉ mất gần hai giờ.

Rời cảng Quy Nhơn từ cửa Hàm Tử, chúng tôi theo một chiếc đò của dân chài để bắt đầu cuộc hành trình đến với Cù lao Xanh. Quy Nhơn dần lùi xa, tàu như một chiếc lá nhỏ bồng bềnh trên sóng biếc biển khơi. Không biết cái tên 'Cù lao xanh' có tự bao giờ, chỉ biết rằng trên bản đồ địa chính quốc gia nó nhỏ hơn một hạt đậu xanh nổi trên mặt biển.

Từ ngoài khơi nhìn vào, ngọn hải đăng Cù lao Xanh sừng sững trên độ cao 120m, uy nghi giữa trời mây. Năm 1890, từ sự kiện một chiếc tàu thủy bị chìm vì đâm phải Hòn Cao (là đá ngầm) thuộc khu vực biển Quy Nhơn, thực dân Pháp đã quyết định xây dựng ở Thanh Châu (tên gọi cũ của Nhơn Châu) một ngọn hải đăng.

Thuở đó, sau khi xây dựng xong Tòa sứ ở Quy Nhơn, người Pháp bắt đầu đặt các phao hướng dẫn cho tàu bè ra vào cảng Thị Nại rồi xây ngọn hải đăng hướng dẫn tàu bè đi lại trên vùng biển này. Thời thuộc địa, người ta không gọi là hải đăng như bây giờ mà gọi là đèn pha Poulo Gambir. Kể từ đấy, hải đăng Cù lao Xanh đi vào lịch sử hàng hải quốc tế nhưng trước đó 4 - 5 thế kỷ, các nhà hàng hải phương Tây đã ghi lại trên các tấm bản đồ đi về phương Đông địa danh Poulo Gambir.

Ấn tượng đầu tiên khi đặt chân lên đảo Cù Lao Xanh là một hòn đảo nhỏ nằm giữa biển Đông, được bảo phủ bởi một màu xanh của cây, hòa quện với màu xanh của nước biển tạo thành một bức tranh thiên nhiên đẹp kỳ thú. Thiên nhiên, nơi đây còn khá hoang sơ với những dãy núi uốn quanh xanh ngút ngàn, những tảng đá tự nhiên chồng lên nhau rất đẹp mắt. Những rạn san hô, bãi đá ngầm, hòn ông già nhấp nhô giữa biển.

Nơi chúng tôi chọn làm điểm đến đầu tiên cho hành trình này đó chính là trạm hải đăng Cù Lao Xanh được xây dựng song song với hải đăng Cù Lao Xanh. Tòa nhà này là một công trình khá độc đáo gồm 2 tầng, rộng 10m, dài 40m, có 16 phòng trước đây là khu nhà nghỉ của quan Pháp, nay được dùng làm trạm hải đăng.

Tòa nhà này cũng được xây dựng bằng gạch vồ với tường dày tới gần nửa mét và nền móng xây bằng đá tảng kiên cố. Ðặc biệt, ở đây có một hệ thống dự trữ nước mưa không bao giờ cạn đặt trên tầng sân thượng. Nước chảy xuống nhiều ống có lưới gạt, lọc bụi, rác nên khi nước chảy xuống bể sâu ở tầng hầm cuối cùng thì rất sạch.

Hải đăng Cù lao Xanh cao 119 mét tính từ mực nước biển gồm 3 phần: chân tháp được xây 32 bậc thang bằng gạch vồ; thân tháp hình trụ, cao 19 mét, bên trong có một cầu thang lượn hình xoắn ốc 58 bậc. Hải đăng Cù lao Xanh là một hòa quyện tuyệt diệu giữa hai phong cách kiến trúc Ðông – Tây; vừa mang hơi hám của trường phái kiến trúc Gô-tich, vừa có dáng dấp kiến trúc phương Ðông. Kết cấu của hải đăng phân bổ hài hòa, hợp lý.

Vào trong lòng tháp, đi hết cầu thang lượn xoắn ốc người ta sẽ tới tầng chính, nơi để ngọn đèn pha có độ chiếu sáng gần 25 hải lý (tương đương 50km). Ban đầu, đèn dùng bằng gas, vòng quay phải dùng bằng một quả tạ cơ năng làm cho đèn quay. Năm 1957, đèn được thay thế bằng điện (công suất bóng 1000W). Năm 1984, đèn lại được thay bằng một hệ thống mô-tơ từ trường. Mô-tơ này điều khiển mâm quay. Mâm quay cấu tạo nhiều lỗ tròn dùng để hạ định tốc độ, được điều khiển bằng một bán dẫn điện tử làm cho tốc độ luôn luôn cố định. Chu kỳ của vòng quay là 12 giây: gồm 3 tia ngắn, 1 tia dài.

Đứng từ trên đỉnh núi dưới chân ngọn hải đăng nhìn xuống, ta sẽ thấy toàn cảnh Cù lao Xanh như một bàn cờ với gần những nóc nhà làm thành những cái ô trên bàn cờ ấy. Cù Lao đẹp như một bức tranh với màu xanh chủ đạo trải dài từ những ngọn dừa đong đưa trong gió, lan tỏa trên những cây bàng non chạy dọc bờ biển và ngút ngát trên mặt biển mênh mang bất tận.

Bãi trước là cát trắng nhìn vào đất liền, nơi cư dân trên đảo sinh sống. Còn bãi sau toàn đá, những tảng đá khổng lồ xếp chồng lên nhau quanh năm chống chọi với gió hú và sóng gầm. Xa xa là bọt sóng và bụi nước tung lên trắng xoá cả một vùng trời biển.

Từ ngọn hải đăng, chúng tôi đi men xuống theo hướng tây bắc là suối Giếng Tiên. Tên suối xuất phát từ một truyền thuyết kể rằng, xưa kia vào những đêm trăng sáng các nàng tiên trên trời hay xuống suối để du ngoạn, tắm mát và vui đùa rồi mới bay trở về trời. Có dịp tới đây, du khách hãy một lần đến tắm ở suối để cảm nhận được vị ngọt tinh khiết của nước suối và hương vị mặn mòi của biển cả phảng phất trong không khí.

Rời suối Giếng Tiên, chúng tôi xuống chân núi và men theo một con đường dài chừng 3km trải đầy hoa dại hai bên để đến phía bắc của Cù Lao Xanh.

Đến đây, ngắm nhìn những hòn đá đủ hình thù, dõi mắt theo đôi chân nhảy nhót của những chú chim biển… chúng tôi như thực sự tan biến vào thiên nhiên tươi đẹp. Tại đây còn có một bãi cát nhỏ mà rùa biển thường lên đào ổ đẻ trứng và nếu may mắn, du khách sẽ có cơ hội nhìn thấy đàn rùa con bò trên bờ cát để về với biển.

Du khách nhớ đem theo cần câu để khi mỏi chân, hãy ngồi nghỉ bên ghềnh đá và buông cần câu hay lội nước bắt một ít ốc vú nàng. Khách có thể gom củi rừng, xỏ xiên cá nướng chấm muối ớt, chén ngay tại bãi món hải sản tươi ngọt và thơm lừng hoặc mang về nhà dân nhờ nấu canh chua lá giang. Hào thì có thể dùng ngay bằng cách hơ trên lửa, hào há miệng, vắt chanh lên, điệu nghệ hơn thì nặn chút mù tạt là có thể ăn ngay.

Đến giữa trưa, chúng tôi quay trở lại với làng chài và được những người dân nơi đây chiêu đãi bữa cơm đạm bạc của xứ đảo với những món ăn tươi ngon vừa được đánh bắt. Sau bữa trưa, những người dân nơi đây đã hướng dẫn cho chúng tôi ra dọc bãi Nam ngay trước làng chài để ngắm san hô. Tuy nằm gần kề làng chài đông đúc dân cư sinh sống nhưng rặng san hô ở đây vẫn còn nguyên sơ lắm, không cần lặn sâu như những nơi khác cũng vẫn thấy được sự đa dạng, phong phú về chủng loại cũng như màu sắc tuyệt đẹp của 'hoa biển'.

Chiều về, ngồi ngắm hoàng hôn trên cầu cảng; khách sẽ thực sự ngây ngất trước cảnh những người dân đảo ngồi vá lưới nói chuyện bên bờ biển, những em nhỏ hồn nhiên nô đùa, giỡn sóng, và những chiếc thuyền đánh cá dập dềnh xa xa trong một buổi chiều bình yên chín đỏ. Nếu một lần ghé thăm miền đất võ, du khách hãy một lần ghé thăm nơi đây để khám phá, hòa mình vào trời xanh, biển xanh và một Cù lao Xanh.

Hướng dẫn thêm

* Di chuyển:
- Nhơn Châu - Quy Nhơn: 1 chuyến/ngày, xuất phát khoảng 6h30-7h00 sáng
- Quy Nhơn - Nhơn Châu: 1 chuyến/ngày, xuất phát khoảng 13h00 chiều
- Có thể thuê tàu từ bến Hàm Tử để đi về trong ngày (từ Quy Nhơn đến Nhơn Châu mất khoảng 2 tiếng rưỡi - tàu gỗ).

* Nơi ngủ nghỉ: UBND xã có nhà khách (2 phòng ngủ) dành cho khách sang công tác. Trên đảo không có resort, hotel, nhà nghỉ.

Tuy nhiên bạn cũng không nên lo lắng vì người dân trên đảo khá hiếu khách, bạn có thể ở cùng họ. Hoặc ra đảo mang theo lều, trại để ngủ giữa thiên nhiên.

* Nhà hàng, quán ăn hầu như không có. Chỉ có một vài quán cafe nhỏ. Đồ ăn nên chuẩn bị trước từ Quy Nhơn. Bạn có thể mua đồ ăn của ngư dân ở đây và tự nấu hay nhờ người ta nấu giúp.

* Mùa khô đảo thiếu nước ngọt. Mùa mưa bão có thể thiếu lương thực vì bị cô lập (hải sản thì không thiếu). Máy điện của xã chỉ phát điện từ 17 giờ đến 23 giờ hàng ngày.




Cù lao Xanh - Quy Nhơn
Một chiều với hải đăng Cù Lao xanh
Bạn muốn thực hiện một chuyến du lịch biển đảo? Bạn muốn lạc vào một chốn hoang sơ tràn ngập màu xanh thi vị? Vậy hãy mang balô và đi tàu từ bến Hàm Tử khoảng gần 2 giờ để đến Cù Lao Xanh, hòa mình vào thiên nhiên và khám phá nhiều điều thú vị khác...

< Cù lao Xanh nhìn từ tàu khách sau chặng vượt biển.

Cách thành phố Quy Nhơn chừng 13 hải lý về phía Đông Nam, Cù lao Xanh là một trong 4 xã đảo và bán đảo nằm gần vịnh Xuân Đài có diện tích 365 ha gồm các thôn: thôn Tây, thôn Trung, thôn Đông.

Đảo cách Sông Cầu - Phú Yên 6 km, xưa kia là đất của tỉnh Phú Yên, sau năm 1975, được sáp nhập về Quy Nhơn (thuộc đơn vị hành chính của xã Nhơn Châu, TP Quy Nhơn, Bình Định). Đây là một điểm đến lý tưởng cho những du khách ưa thích khám phá du lịch tự nhiên kỳ thú.



Từ cảng cá Quy Nhơn ra đến đảo Cù Lao Xanh, du khách sẽ mất khoảng 50 phút đi bằng tàu thủy cao tốc và trên 150 phút đi bằng tàu vận chuyển hành khách của ngư dân trong điều kiện trời yên biển lặng. Tàu đi Cù lao Xanh - Nhơn Châu thường xuất từ bến Hàm Tử lúc 13h00 mỗi ngày nhưng đến Nhơn Châu thường đã là chiều tối nên người ta ưa dùng ghe 3 lốc chỉ mất gần hai giờ.

Rời cảng Quy Nhơn từ cửa Hàm Tử, chúng tôi theo một chiếc đò của dân chài để bắt đầu cuộc hành trình đến với Cù lao Xanh. Quy Nhơn dần lùi xa, tàu như một chiếc lá nhỏ bồng bềnh trên sóng biếc biển khơi. Không biết cái tên 'Cù lao xanh' có tự bao giờ, chỉ biết rằng trên bản đồ địa chính quốc gia nó nhỏ hơn một hạt đậu xanh nổi trên mặt biển.

Từ ngoài khơi nhìn vào, ngọn hải đăng Cù lao Xanh sừng sững trên độ cao 120m, uy nghi giữa trời mây. Năm 1890, từ sự kiện một chiếc tàu thủy bị chìm vì đâm phải Hòn Cao (là đá ngầm) thuộc khu vực biển Quy Nhơn, thực dân Pháp đã quyết định xây dựng ở Thanh Châu (tên gọi cũ của Nhơn Châu) một ngọn hải đăng.

Thuở đó, sau khi xây dựng xong Tòa sứ ở Quy Nhơn, người Pháp bắt đầu đặt các phao hướng dẫn cho tàu bè ra vào cảng Thị Nại rồi xây ngọn hải đăng hướng dẫn tàu bè đi lại trên vùng biển này. Thời thuộc địa, người ta không gọi là hải đăng như bây giờ mà gọi là đèn pha Poulo Gambir. Kể từ đấy, hải đăng Cù lao Xanh đi vào lịch sử hàng hải quốc tế nhưng trước đó 4 - 5 thế kỷ, các nhà hàng hải phương Tây đã ghi lại trên các tấm bản đồ đi về phương Đông địa danh Poulo Gambir.

Ấn tượng đầu tiên khi đặt chân lên đảo Cù Lao Xanh là một hòn đảo nhỏ nằm giữa biển Đông, được bảo phủ bởi một màu xanh của cây, hòa quện với màu xanh của nước biển tạo thành một bức tranh thiên nhiên đẹp kỳ thú. Thiên nhiên, nơi đây còn khá hoang sơ với những dãy núi uốn quanh xanh ngút ngàn, những tảng đá tự nhiên chồng lên nhau rất đẹp mắt. Những rạn san hô, bãi đá ngầm, hòn ông già nhấp nhô giữa biển.

Nơi chúng tôi chọn làm điểm đến đầu tiên cho hành trình này đó chính là trạm hải đăng Cù Lao Xanh được xây dựng song song với hải đăng Cù Lao Xanh. Tòa nhà này là một công trình khá độc đáo gồm 2 tầng, rộng 10m, dài 40m, có 16 phòng trước đây là khu nhà nghỉ của quan Pháp, nay được dùng làm trạm hải đăng.

Tòa nhà này cũng được xây dựng bằng gạch vồ với tường dày tới gần nửa mét và nền móng xây bằng đá tảng kiên cố. Ðặc biệt, ở đây có một hệ thống dự trữ nước mưa không bao giờ cạn đặt trên tầng sân thượng. Nước chảy xuống nhiều ống có lưới gạt, lọc bụi, rác nên khi nước chảy xuống bể sâu ở tầng hầm cuối cùng thì rất sạch.

Hải đăng Cù lao Xanh cao 119 mét tính từ mực nước biển gồm 3 phần: chân tháp được xây 32 bậc thang bằng gạch vồ; thân tháp hình trụ, cao 19 mét, bên trong có một cầu thang lượn hình xoắn ốc 58 bậc. Hải đăng Cù lao Xanh là một hòa quyện tuyệt diệu giữa hai phong cách kiến trúc Ðông – Tây; vừa mang hơi hám của trường phái kiến trúc Gô-tich, vừa có dáng dấp kiến trúc phương Ðông. Kết cấu của hải đăng phân bổ hài hòa, hợp lý.

Vào trong lòng tháp, đi hết cầu thang lượn xoắn ốc người ta sẽ tới tầng chính, nơi để ngọn đèn pha có độ chiếu sáng gần 25 hải lý (tương đương 50km). Ban đầu, đèn dùng bằng gas, vòng quay phải dùng bằng một quả tạ cơ năng làm cho đèn quay. Năm 1957, đèn được thay thế bằng điện (công suất bóng 1000W). Năm 1984, đèn lại được thay bằng một hệ thống mô-tơ từ trường. Mô-tơ này điều khiển mâm quay. Mâm quay cấu tạo nhiều lỗ tròn dùng để hạ định tốc độ, được điều khiển bằng một bán dẫn điện tử làm cho tốc độ luôn luôn cố định. Chu kỳ của vòng quay là 12 giây: gồm 3 tia ngắn, 1 tia dài.

Đứng từ trên đỉnh núi dưới chân ngọn hải đăng nhìn xuống, ta sẽ thấy toàn cảnh Cù lao Xanh như một bàn cờ với gần những nóc nhà làm thành những cái ô trên bàn cờ ấy. Cù Lao đẹp như một bức tranh với màu xanh chủ đạo trải dài từ những ngọn dừa đong đưa trong gió, lan tỏa trên những cây bàng non chạy dọc bờ biển và ngút ngát trên mặt biển mênh mang bất tận.

Bãi trước là cát trắng nhìn vào đất liền, nơi cư dân trên đảo sinh sống. Còn bãi sau toàn đá, những tảng đá khổng lồ xếp chồng lên nhau quanh năm chống chọi với gió hú và sóng gầm. Xa xa là bọt sóng và bụi nước tung lên trắng xoá cả một vùng trời biển.

Từ ngọn hải đăng, chúng tôi đi men xuống theo hướng tây bắc là suối Giếng Tiên. Tên suối xuất phát từ một truyền thuyết kể rằng, xưa kia vào những đêm trăng sáng các nàng tiên trên trời hay xuống suối để du ngoạn, tắm mát và vui đùa rồi mới bay trở về trời. Có dịp tới đây, du khách hãy một lần đến tắm ở suối để cảm nhận được vị ngọt tinh khiết của nước suối và hương vị mặn mòi của biển cả phảng phất trong không khí.

Rời suối Giếng Tiên, chúng tôi xuống chân núi và men theo một con đường dài chừng 3km trải đầy hoa dại hai bên để đến phía bắc của Cù Lao Xanh.

Đến đây, ngắm nhìn những hòn đá đủ hình thù, dõi mắt theo đôi chân nhảy nhót của những chú chim biển… chúng tôi như thực sự tan biến vào thiên nhiên tươi đẹp. Tại đây còn có một bãi cát nhỏ mà rùa biển thường lên đào ổ đẻ trứng và nếu may mắn, du khách sẽ có cơ hội nhìn thấy đàn rùa con bò trên bờ cát để về với biển.

Du khách nhớ đem theo cần câu để khi mỏi chân, hãy ngồi nghỉ bên ghềnh đá và buông cần câu hay lội nước bắt một ít ốc vú nàng. Khách có thể gom củi rừng, xỏ xiên cá nướng chấm muối ớt, chén ngay tại bãi món hải sản tươi ngọt và thơm lừng hoặc mang về nhà dân nhờ nấu canh chua lá giang. Hào thì có thể dùng ngay bằng cách hơ trên lửa, hào há miệng, vắt chanh lên, điệu nghệ hơn thì nặn chút mù tạt là có thể ăn ngay.

Đến giữa trưa, chúng tôi quay trở lại với làng chài và được những người dân nơi đây chiêu đãi bữa cơm đạm bạc của xứ đảo với những món ăn tươi ngon vừa được đánh bắt. Sau bữa trưa, những người dân nơi đây đã hướng dẫn cho chúng tôi ra dọc bãi Nam ngay trước làng chài để ngắm san hô. Tuy nằm gần kề làng chài đông đúc dân cư sinh sống nhưng rặng san hô ở đây vẫn còn nguyên sơ lắm, không cần lặn sâu như những nơi khác cũng vẫn thấy được sự đa dạng, phong phú về chủng loại cũng như màu sắc tuyệt đẹp của 'hoa biển'.

Chiều về, ngồi ngắm hoàng hôn trên cầu cảng; khách sẽ thực sự ngây ngất trước cảnh những người dân đảo ngồi vá lưới nói chuyện bên bờ biển, những em nhỏ hồn nhiên nô đùa, giỡn sóng, và những chiếc thuyền đánh cá dập dềnh xa xa trong một buổi chiều bình yên chín đỏ. Nếu một lần ghé thăm miền đất võ, du khách hãy một lần ghé thăm nơi đây để khám phá, hòa mình vào trời xanh, biển xanh và một Cù lao Xanh.

Hướng dẫn thêm

* Di chuyển:
- Nhơn Châu - Quy Nhơn: 1 chuyến/ngày, xuất phát khoảng 6h30-7h00 sáng
- Quy Nhơn - Nhơn Châu: 1 chuyến/ngày, xuất phát khoảng 13h00 chiều
- Có thể thuê tàu từ bến Hàm Tử để đi về trong ngày (từ Quy Nhơn đến Nhơn Châu mất khoảng 2 tiếng rưỡi - tàu gỗ).

* Nơi ngủ nghỉ: UBND xã có nhà khách (2 phòng ngủ) dành cho khách sang công tác. Trên đảo không có resort, hotel, nhà nghỉ.

Tuy nhiên bạn cũng không nên lo lắng vì người dân trên đảo khá hiếu khách, bạn có thể ở cùng họ. Hoặc ra đảo mang theo lều, trại để ngủ giữa thiên nhiên.

* Nhà hàng, quán ăn hầu như không có. Chỉ có một vài quán cafe nhỏ. Đồ ăn nên chuẩn bị trước từ Quy Nhơn. Bạn có thể mua đồ ăn của ngư dân ở đây và tự nấu hay nhờ người ta nấu giúp.

* Mùa khô đảo thiếu nước ngọt. Mùa mưa bão có thể thiếu lương thực vì bị cô lập (hải sản thì không thiếu). Máy điện của xã chỉ phát điện từ 17 giờ đến 23 giờ hàng ngày.




Cù lao Xanh - Quy Nhơn
Một chiều với hải đăng Cù Lao xanh

Các đảo du lịch trong vịnh nha trang

Hầu như đa phần du khách khi tới Nha Trang tham quan du lịch đều dành trọn một ngày để tham quan những hòn đảo xinh đẹp nằm ẩn hiện trong vịnh Nha Trang, một trong 29 vịnh biển đẹp nhất thế giới.

Vịnh Nha Trang có diện tích khoảng 507km² bao gồm 19 hòn đảo lớn nhỏ, trong đó Hòn Tre là đảo lớn nhất, với diện tích 3.250ha; đảo nhỏ nhất là Hòn Nọc chỉ khoảng 4ha. Vịnh có khí hậu hai mùa rõ rệt Mùa khô kéo dài từ tháng giêng đến tháng 8, mùa mưa từ tháng 9 đến tháng 12. Về mặt sinh thái, vịnh Nha Trang là một trong những hình mẫu tự nhiên hiếm có của hệ thống vũng, vịnh trên thế giới bởi nó có hầu hết các hệ sinh thái điển hình, quý hiếm của vùng biển nhiệt đới.

Tham quan các đảo trong Vịnh Nha Trang là một phần không thể thiếu trong chuyến du lịch tại Nha Trang kể cả tour chuyên nghiệp hay tour do bạn thiết kế. Các hòn đảo đẹp, được chọn lựa là điểm đến có thể kể như:

Hòn Mun

Nằm phía Đông Nam của Thành phố, cách bờ khoảng 12 km, đi tàu mất 50 phút, diện tích chừng 1,2 km2. Hòn Mun là khu bảo tồn biển đầu tiên cuả cả nước. Hòn mun có nhiều vách đá dựng đứng, nhiều hang hóc, nhiều kiểu đá tai mèo và đặc biệt đen tuyền như gỗ Mun nên đảo mới có tên là Hòn Mun, chữ Mun đây có nghĩa là đen. Đây là nơi tập trung và phát triển của nhiều loại san hô và các loài cá cảnh sống theo rạn san hô đủ màu, đủ sắc tạo thành một quần thể sinh vật biển đa dạng.

Vào những hè nắng tốt, nước trong xanh, ngồi trên tàu bạn có thể nhìn thấy những rạn san hô dưới đáy biển và nhiều loài cá to nhỏ đủ màu sắc bơi lội tung tăng dưới nước.

Nhưng muốn tận hưởng được sự tuyệt vời của Thế giới đại dương bạn phải trực tiếp bơi lặn để ngắm nhìn và khám phá  sự tuyệt đẹp của những rạn san hô, cá cảnh đủ màu sắc và bạn sẽ có một cảm giác như đang lạc vào thế giới thần tiên của biển cả.

Và một điều đặc biệt nữa là tại Hòn Mun có sự pha trộn của hai dòng nước nóng và lạnh. Dòng nước nóng chảy từ xích đạo lên và dòng nước lạnh chảy từ Phương Bắc xuống hai dòng nước này pha trộn tại Hòn Mun. Cho nên trong khi bơi thỉnh thoảng bạn sẻ cảm nhận được dòng nước lạnh và có lúc bạn sẽ gặp dòng nước ấm, còn nhiều điều ngạc nhiên và  thú vị tại Hòn Mun nữa...

Hòn Một

Là đảo nhỏ nhất trong vịnh Nha Trang, diện tích dưới 1km². Có một số ngư dân sống trên đảo, khoảng 200 người, chủ yếu người dân ở đây sống bằng nghề đánh bắt và nuôi trồng hải sản. Đến Hòn Một bạn sẽ thấy rất nhiều những lồng nuôi hải sản, chủ yếu là nuôi tôm Hùm nên thường gọi là Tôm Hùm lồng. Trên đảo có vườn dừa, xoài, điều…công việc chăm sóc vườn tược thường được phụ nữ và người lớn tuổi đảm đang, còn thanh niên thì thường đi đánh bắt xa bờ hoặc nuôi trồng hải sản.

Tại Hòn Một cũng có nhiều rạn san hô tuy không bằng Hòn Mun nhưng nước lại cạn hơn, đối với những khách khả năng bơi lội không giỏi thì tắm biển, xem san hô, cá cảnh tại Hòn Một dễ hơn và cũng khá hấp dẫn.

Hòn Tằm

Khoảng 10 phút đi ca nô ra đảo, ấn tượng đầu tiên của du khách là thảm rừng nhiệt đới xanh mướt mắt, nơi trú ẩn của hàng nghìn loài chim biển. Những bãi tắm thoai thoải ẩn mình giữa màu xanh mát của cây cối, màu xanh của nước biển trong lành.

12 năm trước, đảo Hòn Tằm là nơi hoang sơ, cô tịch chỉ có ngư dân địa phương giăng câu, thả lưới. Cách trung tâm thành phố Nha Trang 5 km, Hòn Tằm rộng 110 ha, mang ý nghĩa tượng hình do dân chài thuở xưa đặt cho bởi nó giống một con tằm màu xanh lục hướng đầu về phía đông vịnh Nha Trang, tỉnh Khánh Hoà.

Vài năm lại đây Hòn Tằm đã là một khu du lịch thu hút nhiều du khách, hai năm 2004 và 2005 được khách du lịch bình chọn là điểm đến tuyệt vời nhất để khám phá thế giới đại dương và thưởng thức cảm giác mạnh. Nơi đây là thiên đường của các loài san hô và cá.

Bên những ghềnh đá nhấp nhô tại mũi đảo, giữa làn nước trong xanh như pha lê là những rặng san hô lung linh rực rỡ. Quy tụ quanh san hô là hàng nghìn loài cá lạ mắt màu sắc sặc sỡ. Với bộ đồ lặn, du khách có thể dạo quanh một góc mũi đảo để thu vào tầm mắt cuộc bí ẩn của những sinh vật dưới đáy nước. Bạn cũng có thể theo những con thuyền độc mộc của ngư dân nơi đây đi đánh bắt cá theo một tour săn bắt dưới nước.
ảnh

Vẻ đẹp của Hòn Tằm còn được điểm xuyết bởi bàn tay con người, đó là các công trình có lối kiến trúc rất hoà hợp với thiên nhiên. Khuất dưới rặng dừa là những vườn hoa trước dãy nhà nghỉ hướng ra biển đón gió tạo nên tầm nhìn mênh mông bao quát. Dọc theo bãi biển là những chòi cá ẩn hiện xen kẽ cùng với những nhà nghỉ bằng tre nứa lá dành cho những du khách yêu vẻ đẹp tự nhiên muốn thưởng thức cảnh biển đêm.

Hòn Tằm có đủ sân đá bóng trên cát, sân bóng chuyền bãi biển và đang hoàn thành đường đua xe đạp địa hình quanh đảo. Tắm biển, nghỉ ngơi dưỡng sức, chơi thể thao, khám phá thế giới dưới nước và thưởng thức những món hải sản tươi ngay khi vừa mới vớt lên mặt nước.

Hòn Miễu

Diện tích khoảng 1,3 km² là đảo gần nhất trong vịnh Nha trang, còn gọi là đảo Bồng Nguyên, với một làng biển đảo đẹp như tranh còn giữ được nhiều nét của làng chài truyền thống Việt nam.

Làng chài nằm về hướng Tây Nam của đảo, người dân ở đây chủ yếu sống bằng nghề nuôi trồng và đánh bắt hải sản. Nói đến Làng chài mà không nhắc đến hải sản là một điều thiếu xót. Tại đây có rất nhiều nhà hàng hải sản dọc trên đảo, mỗi nhà hàng có vài lồng bè nuôi : Tôm hùm, Mực, cá, hàu, ốc, ghẹ…. trên biển rất tự nhiên, tất cả đều tươi sống roi rói.

Khách đến làng chài, tàu sẽ cặp vào những bè nuôi hải sản, trước tiên để khách tham quan sau đó khách thích ăn loại hải sản nào thì chọn lựa trong lồng, sẽ được bắt lên, cân ký và thoả thuận giá cả, khách sẽ được phục vụ nhiều món ăn theo yêu cầu tại nhà hàng trên đảo. Từ bè, khách được chuyển vào bờ bằng một chiếc phà nhỏ, được kéo bằng tay dựa trên một sợi dây cột từ bờ đến bè.

Một phương tiện vận chuyển đường gần truyền thống của ngư dân và tại Làng Chài thuyền thúng trở thành một dịch vụ dạo chơi trên biển rất thu hút khách du lịch, đặc biệt là khách nước ngoài. Người lái thúng sẽ đưa khách đi vòng vòng trên biển và sẳn sàng hướng dẫn du khách cách chèo thúng rất thú vị. Lần đầu tiên bạn chèo thúng, thúng sẽ không đi thẳng mà xoay tròn, bạn phải cần thời gian tập chèo, sau đó bạn sẽ cảm nhận được điều thú vị khi chèo thúng.

Tại đây có Hồ Cá Trí Nguyên - Được xây dựng từ năm 1971 do Ông Lê Cẩn, một ngư dân giàu óc thẩm mỹ và yêu thiên nhiên biển cả, ông bỏ tiền ra thuê nhân công ngăn biển, xây dựng nên nhiều hồ nuôi cá tạo nên một thế giới biển với hàng trăm loài cá sống trong hồ rất là sinh động và tự nhiên, hình thành nên một điểm du lịch hấp dẫn và kinh doanh hải sản.

Đến năm 1998, người ta lấp đi một phần hồ để xây dựng nên con Tàu Thuỷ cung, với mô hình con thuyền giả cổ đã bị chìm sâu  dưới biển hàng trăm năm và đã hoá thạch, chiều dài con tàu 60 m, chiều cao 30 m. Có hệ thống bể cá nuôi hằng trăm loài động vật và thực vật biển đủ loại kích cở. Có cửa hàng bán đồ lưu niệm, có nhà hàng hải sản và những quán giải khát ven bờ .

Đường từ Thuỷ cung ra Bãi Sỏi bây giờ rất tốt. du khách có thể làm một cuộc dạo bộ nho nhỏ, vừa đi vừa ngắm biển đảo, núi đồi để qua bên bãi Sỏi, nằm về hướng đông Nam nên quanh năm mát rượi, song vỗ vào bờ mà nghe lanh canh, rào rạt tiếng va chạm của song nước và sỏi cuội với nhau. Cuội sỏi ở đay đã dược song biển mài dũa hang vạn năm, không hiểu sao chúng lại chọn nơi này mà tập kết , nên bãi này có tên là Bãi Sỏi hay bãi Sạn.

Cuối bãi Sỏi là một ghềnh đá khá dài, qua khỏi ghềnh đá này là Bãi Tranh , đây cũng là diểm du lịch nổi tiếng tại Nha Trang. Có bãi tắm toàn là sạn nhưng cũng có bãi tắm hoàn toàn cát, nước trong xanh, thoai thoải rất dễ tắm, có nhiều trò chơi trên biển như : Môtô nước, kéo dù, lặn biển… có nhà hàng hải sản tươi sống. nếu khách thích nghỉ ngơi thì có những chòi tranh và ghể bố sẳn sàng phục vụ. Từ bãi sỏi nếu bạn leo tiếp qua những ghềnh đá thì đến Bãi Mini , là một bãi tắm nhỏ nhưng cũng không kém phần hấp dẫn khách du lịch.

Hòn Tre

Đối diện bờ biển Nha trang, diện tích 34 km2 là đảo lớn nhất trong vịnh Nha trang. Bao phủ cả hướng Đông-Nam của tp Nha trang có tác dụng che chắn bảo vệ cho tp, nhờ Hòn Tre này mà thời tiết ở Nha trang tốt và ôn hòa hơn.

Trên Hòn Tre có :

* Khu vui chơi, giải trí Vinpearl land và được nối với đất liền bằng hệ thống cáp treo dài 3.200 mét từ Cảng du lịch Phú Quý ra tới đảo.

* Khách sạn 5 sao Hòn Ngọc Việt cũng nằm trên Hòn Tre, nhưng về hướng Đông-Bắc của đảo, tọa lạc tai địa danh gọi là Bãi Trủ. Ngày trước tại đây là một làng Chài đông dân cư.

* Khu du lịch Con Sẻ Tre cũng nằm trên Hòn Tre, về hướng Tây của đảo đối diện bờ biển Nha trang. Đặt chân lên đảo, du khách sẽ bắt gặp những mặt người ngộ nghĩnh được vẽ trên đá như đang hân hoan chào đón bạn. Nét độc đáo ở đây là toàn bộ hệ thống nhà cửa, nhà hàng, nhà vườn, cầu, bàn ghế, giường, cột điện... đều làm bằng tre.

Từ một hòn đảo đá, Con Sẻ Tre được đầu tư xây dựng để trở thành một điểm đến lý tưởng cho du khách bốn phương.

Hòn Nội, Hòn Ngoại (Đảo Yến)

Nha Trang, Khánh Hoà sở hữu khá nhiều ưu đãi của thiên nhiên, từ những bãi cát trắng mịn, rạn san hô trập trùng, nhiều loài sinh vật biển quý hiếm và đặc biệt là những đảo yến.

Đảo yến không phải là tên riêng của một đảo nào, mà cứ đảo nào có yến làm tổ thì gọi là Đảo Yến. Trong tỉnh Khánh Hoà thì Hòn Nội và Hòn Ngoại thuộc vinh Cam ranh là nơi có nhiều yến nhất. Ngày xưa người ta quan niệm phong kiến “trọng nam, khinh nữ“ nên Hòn đảo Lớn đặt tên là Nội, hòn nhỏ đặt tên là Ngoại. Nhưng nói về sản lượng Yến sào thì Hòn Ngoại tuy là nhỏ nhưng cho ra sản lượng gấp 4 - 5 lần Hòn Nội.

Chim Yến loài chim duy nhất không làm tổ bằng rơm rác, nhưng làm tổ bằng nước dãi của mình và chính nước dãi này là nguồn thu nhập đáng kể cho con người. Một năm, tổ yến được thu hoạch làm hai lần, tháng 3 và tháng 8.

Mỗi sáng, yến rời khỏi tổ, bay một mạch đi kiếm mồi. Đây là loài chim bay rất khỏe, mỗi ngày khoảng 200 km và không nghỉ chân ở đâu cả. Yến lấy dãi của mình chăm chút cho tổ, nhưng khi tổ bị sóng hoặc gió đánh trôi, yến lại nhẫn nại làm tổ khác. Tận dụng chính điểm này mà khai thác được hai vụ yến một năm. Vào tháng 3, khi tổ bị lấy đi, yến lại tạo ổ khác để ấp chim non.

Yến sào là nguồn tài nguyên quý hiếm trên thế giới, là loài thực phẩm cao cấp, có nhiều chất bổ dưỡng và đặc biệt là rất tốt cho những người mới ốm dậy, người gầy yếu, suy nhược, người cao tuổi, trẻ em suy dinh dưỡng.

Một chuyến hải hành tham quan vài đảo sẽ để lại trong lòng du khách một cảm giác lưu luyến hơn với thành phố biển Nha Trang xinh đep đầy ấn tượng.

Hầu như đa phần du khách khi tới Nha Trang tham quan du lịch đều dành trọn một ngày để tham quan những hòn đảo xinh đẹp nằm ẩn hiện trong vịnh Nha Trang, một trong 29 vịnh biển đẹp nhất thế giới.

Vịnh Nha Trang có diện tích khoảng 507km² bao gồm 19 hòn đảo lớn nhỏ, trong đó Hòn Tre là đảo lớn nhất, với diện tích 3.250ha; đảo nhỏ nhất là Hòn Nọc chỉ khoảng 4ha. Vịnh có khí hậu hai mùa rõ rệt Mùa khô kéo dài từ tháng giêng đến tháng 8, mùa mưa từ tháng 9 đến tháng 12. Về mặt sinh thái, vịnh Nha Trang là một trong những hình mẫu tự nhiên hiếm có của hệ thống vũng, vịnh trên thế giới bởi nó có hầu hết các hệ sinh thái điển hình, quý hiếm của vùng biển nhiệt đới.

Tham quan các đảo trong Vịnh Nha Trang là một phần không thể thiếu trong chuyến du lịch tại Nha Trang kể cả tour chuyên nghiệp hay tour do bạn thiết kế. Các hòn đảo đẹp, được chọn lựa là điểm đến có thể kể như:

Hòn Mun

Nằm phía Đông Nam của Thành phố, cách bờ khoảng 12 km, đi tàu mất 50 phút, diện tích chừng 1,2 km2. Hòn Mun là khu bảo tồn biển đầu tiên cuả cả nước. Hòn mun có nhiều vách đá dựng đứng, nhiều hang hóc, nhiều kiểu đá tai mèo và đặc biệt đen tuyền như gỗ Mun nên đảo mới có tên là Hòn Mun, chữ Mun đây có nghĩa là đen. Đây là nơi tập trung và phát triển của nhiều loại san hô và các loài cá cảnh sống theo rạn san hô đủ màu, đủ sắc tạo thành một quần thể sinh vật biển đa dạng.

Vào những hè nắng tốt, nước trong xanh, ngồi trên tàu bạn có thể nhìn thấy những rạn san hô dưới đáy biển và nhiều loài cá to nhỏ đủ màu sắc bơi lội tung tăng dưới nước.

Nhưng muốn tận hưởng được sự tuyệt vời của Thế giới đại dương bạn phải trực tiếp bơi lặn để ngắm nhìn và khám phá  sự tuyệt đẹp của những rạn san hô, cá cảnh đủ màu sắc và bạn sẽ có một cảm giác như đang lạc vào thế giới thần tiên của biển cả.

Và một điều đặc biệt nữa là tại Hòn Mun có sự pha trộn của hai dòng nước nóng và lạnh. Dòng nước nóng chảy từ xích đạo lên và dòng nước lạnh chảy từ Phương Bắc xuống hai dòng nước này pha trộn tại Hòn Mun. Cho nên trong khi bơi thỉnh thoảng bạn sẻ cảm nhận được dòng nước lạnh và có lúc bạn sẽ gặp dòng nước ấm, còn nhiều điều ngạc nhiên và  thú vị tại Hòn Mun nữa...

Hòn Một

Là đảo nhỏ nhất trong vịnh Nha Trang, diện tích dưới 1km². Có một số ngư dân sống trên đảo, khoảng 200 người, chủ yếu người dân ở đây sống bằng nghề đánh bắt và nuôi trồng hải sản. Đến Hòn Một bạn sẽ thấy rất nhiều những lồng nuôi hải sản, chủ yếu là nuôi tôm Hùm nên thường gọi là Tôm Hùm lồng. Trên đảo có vườn dừa, xoài, điều…công việc chăm sóc vườn tược thường được phụ nữ và người lớn tuổi đảm đang, còn thanh niên thì thường đi đánh bắt xa bờ hoặc nuôi trồng hải sản.

Tại Hòn Một cũng có nhiều rạn san hô tuy không bằng Hòn Mun nhưng nước lại cạn hơn, đối với những khách khả năng bơi lội không giỏi thì tắm biển, xem san hô, cá cảnh tại Hòn Một dễ hơn và cũng khá hấp dẫn.

Hòn Tằm

Khoảng 10 phút đi ca nô ra đảo, ấn tượng đầu tiên của du khách là thảm rừng nhiệt đới xanh mướt mắt, nơi trú ẩn của hàng nghìn loài chim biển. Những bãi tắm thoai thoải ẩn mình giữa màu xanh mát của cây cối, màu xanh của nước biển trong lành.

12 năm trước, đảo Hòn Tằm là nơi hoang sơ, cô tịch chỉ có ngư dân địa phương giăng câu, thả lưới. Cách trung tâm thành phố Nha Trang 5 km, Hòn Tằm rộng 110 ha, mang ý nghĩa tượng hình do dân chài thuở xưa đặt cho bởi nó giống một con tằm màu xanh lục hướng đầu về phía đông vịnh Nha Trang, tỉnh Khánh Hoà.

Vài năm lại đây Hòn Tằm đã là một khu du lịch thu hút nhiều du khách, hai năm 2004 và 2005 được khách du lịch bình chọn là điểm đến tuyệt vời nhất để khám phá thế giới đại dương và thưởng thức cảm giác mạnh. Nơi đây là thiên đường của các loài san hô và cá.

Bên những ghềnh đá nhấp nhô tại mũi đảo, giữa làn nước trong xanh như pha lê là những rặng san hô lung linh rực rỡ. Quy tụ quanh san hô là hàng nghìn loài cá lạ mắt màu sắc sặc sỡ. Với bộ đồ lặn, du khách có thể dạo quanh một góc mũi đảo để thu vào tầm mắt cuộc bí ẩn của những sinh vật dưới đáy nước. Bạn cũng có thể theo những con thuyền độc mộc của ngư dân nơi đây đi đánh bắt cá theo một tour săn bắt dưới nước.
ảnh

Vẻ đẹp của Hòn Tằm còn được điểm xuyết bởi bàn tay con người, đó là các công trình có lối kiến trúc rất hoà hợp với thiên nhiên. Khuất dưới rặng dừa là những vườn hoa trước dãy nhà nghỉ hướng ra biển đón gió tạo nên tầm nhìn mênh mông bao quát. Dọc theo bãi biển là những chòi cá ẩn hiện xen kẽ cùng với những nhà nghỉ bằng tre nứa lá dành cho những du khách yêu vẻ đẹp tự nhiên muốn thưởng thức cảnh biển đêm.

Hòn Tằm có đủ sân đá bóng trên cát, sân bóng chuyền bãi biển và đang hoàn thành đường đua xe đạp địa hình quanh đảo. Tắm biển, nghỉ ngơi dưỡng sức, chơi thể thao, khám phá thế giới dưới nước và thưởng thức những món hải sản tươi ngay khi vừa mới vớt lên mặt nước.

Hòn Miễu

Diện tích khoảng 1,3 km² là đảo gần nhất trong vịnh Nha trang, còn gọi là đảo Bồng Nguyên, với một làng biển đảo đẹp như tranh còn giữ được nhiều nét của làng chài truyền thống Việt nam.

Làng chài nằm về hướng Tây Nam của đảo, người dân ở đây chủ yếu sống bằng nghề nuôi trồng và đánh bắt hải sản. Nói đến Làng chài mà không nhắc đến hải sản là một điều thiếu xót. Tại đây có rất nhiều nhà hàng hải sản dọc trên đảo, mỗi nhà hàng có vài lồng bè nuôi : Tôm hùm, Mực, cá, hàu, ốc, ghẹ…. trên biển rất tự nhiên, tất cả đều tươi sống roi rói.

Khách đến làng chài, tàu sẽ cặp vào những bè nuôi hải sản, trước tiên để khách tham quan sau đó khách thích ăn loại hải sản nào thì chọn lựa trong lồng, sẽ được bắt lên, cân ký và thoả thuận giá cả, khách sẽ được phục vụ nhiều món ăn theo yêu cầu tại nhà hàng trên đảo. Từ bè, khách được chuyển vào bờ bằng một chiếc phà nhỏ, được kéo bằng tay dựa trên một sợi dây cột từ bờ đến bè.

Một phương tiện vận chuyển đường gần truyền thống của ngư dân và tại Làng Chài thuyền thúng trở thành một dịch vụ dạo chơi trên biển rất thu hút khách du lịch, đặc biệt là khách nước ngoài. Người lái thúng sẽ đưa khách đi vòng vòng trên biển và sẳn sàng hướng dẫn du khách cách chèo thúng rất thú vị. Lần đầu tiên bạn chèo thúng, thúng sẽ không đi thẳng mà xoay tròn, bạn phải cần thời gian tập chèo, sau đó bạn sẽ cảm nhận được điều thú vị khi chèo thúng.

Tại đây có Hồ Cá Trí Nguyên - Được xây dựng từ năm 1971 do Ông Lê Cẩn, một ngư dân giàu óc thẩm mỹ và yêu thiên nhiên biển cả, ông bỏ tiền ra thuê nhân công ngăn biển, xây dựng nên nhiều hồ nuôi cá tạo nên một thế giới biển với hàng trăm loài cá sống trong hồ rất là sinh động và tự nhiên, hình thành nên một điểm du lịch hấp dẫn và kinh doanh hải sản.

Đến năm 1998, người ta lấp đi một phần hồ để xây dựng nên con Tàu Thuỷ cung, với mô hình con thuyền giả cổ đã bị chìm sâu  dưới biển hàng trăm năm và đã hoá thạch, chiều dài con tàu 60 m, chiều cao 30 m. Có hệ thống bể cá nuôi hằng trăm loài động vật và thực vật biển đủ loại kích cở. Có cửa hàng bán đồ lưu niệm, có nhà hàng hải sản và những quán giải khát ven bờ .

Đường từ Thuỷ cung ra Bãi Sỏi bây giờ rất tốt. du khách có thể làm một cuộc dạo bộ nho nhỏ, vừa đi vừa ngắm biển đảo, núi đồi để qua bên bãi Sỏi, nằm về hướng đông Nam nên quanh năm mát rượi, song vỗ vào bờ mà nghe lanh canh, rào rạt tiếng va chạm của song nước và sỏi cuội với nhau. Cuội sỏi ở đay đã dược song biển mài dũa hang vạn năm, không hiểu sao chúng lại chọn nơi này mà tập kết , nên bãi này có tên là Bãi Sỏi hay bãi Sạn.

Cuối bãi Sỏi là một ghềnh đá khá dài, qua khỏi ghềnh đá này là Bãi Tranh , đây cũng là diểm du lịch nổi tiếng tại Nha Trang. Có bãi tắm toàn là sạn nhưng cũng có bãi tắm hoàn toàn cát, nước trong xanh, thoai thoải rất dễ tắm, có nhiều trò chơi trên biển như : Môtô nước, kéo dù, lặn biển… có nhà hàng hải sản tươi sống. nếu khách thích nghỉ ngơi thì có những chòi tranh và ghể bố sẳn sàng phục vụ. Từ bãi sỏi nếu bạn leo tiếp qua những ghềnh đá thì đến Bãi Mini , là một bãi tắm nhỏ nhưng cũng không kém phần hấp dẫn khách du lịch.

Hòn Tre

Đối diện bờ biển Nha trang, diện tích 34 km2 là đảo lớn nhất trong vịnh Nha trang. Bao phủ cả hướng Đông-Nam của tp Nha trang có tác dụng che chắn bảo vệ cho tp, nhờ Hòn Tre này mà thời tiết ở Nha trang tốt và ôn hòa hơn.

Trên Hòn Tre có :

* Khu vui chơi, giải trí Vinpearl land và được nối với đất liền bằng hệ thống cáp treo dài 3.200 mét từ Cảng du lịch Phú Quý ra tới đảo.

* Khách sạn 5 sao Hòn Ngọc Việt cũng nằm trên Hòn Tre, nhưng về hướng Đông-Bắc của đảo, tọa lạc tai địa danh gọi là Bãi Trủ. Ngày trước tại đây là một làng Chài đông dân cư.

* Khu du lịch Con Sẻ Tre cũng nằm trên Hòn Tre, về hướng Tây của đảo đối diện bờ biển Nha trang. Đặt chân lên đảo, du khách sẽ bắt gặp những mặt người ngộ nghĩnh được vẽ trên đá như đang hân hoan chào đón bạn. Nét độc đáo ở đây là toàn bộ hệ thống nhà cửa, nhà hàng, nhà vườn, cầu, bàn ghế, giường, cột điện... đều làm bằng tre.

Từ một hòn đảo đá, Con Sẻ Tre được đầu tư xây dựng để trở thành một điểm đến lý tưởng cho du khách bốn phương.

Hòn Nội, Hòn Ngoại (Đảo Yến)

Nha Trang, Khánh Hoà sở hữu khá nhiều ưu đãi của thiên nhiên, từ những bãi cát trắng mịn, rạn san hô trập trùng, nhiều loài sinh vật biển quý hiếm và đặc biệt là những đảo yến.

Đảo yến không phải là tên riêng của một đảo nào, mà cứ đảo nào có yến làm tổ thì gọi là Đảo Yến. Trong tỉnh Khánh Hoà thì Hòn Nội và Hòn Ngoại thuộc vinh Cam ranh là nơi có nhiều yến nhất. Ngày xưa người ta quan niệm phong kiến “trọng nam, khinh nữ“ nên Hòn đảo Lớn đặt tên là Nội, hòn nhỏ đặt tên là Ngoại. Nhưng nói về sản lượng Yến sào thì Hòn Ngoại tuy là nhỏ nhưng cho ra sản lượng gấp 4 - 5 lần Hòn Nội.

Chim Yến loài chim duy nhất không làm tổ bằng rơm rác, nhưng làm tổ bằng nước dãi của mình và chính nước dãi này là nguồn thu nhập đáng kể cho con người. Một năm, tổ yến được thu hoạch làm hai lần, tháng 3 và tháng 8.

Mỗi sáng, yến rời khỏi tổ, bay một mạch đi kiếm mồi. Đây là loài chim bay rất khỏe, mỗi ngày khoảng 200 km và không nghỉ chân ở đâu cả. Yến lấy dãi của mình chăm chút cho tổ, nhưng khi tổ bị sóng hoặc gió đánh trôi, yến lại nhẫn nại làm tổ khác. Tận dụng chính điểm này mà khai thác được hai vụ yến một năm. Vào tháng 3, khi tổ bị lấy đi, yến lại tạo ổ khác để ấp chim non.

Yến sào là nguồn tài nguyên quý hiếm trên thế giới, là loài thực phẩm cao cấp, có nhiều chất bổ dưỡng và đặc biệt là rất tốt cho những người mới ốm dậy, người gầy yếu, suy nhược, người cao tuổi, trẻ em suy dinh dưỡng.

Một chuyến hải hành tham quan vài đảo sẽ để lại trong lòng du khách một cảm giác lưu luyến hơn với thành phố biển Nha Trang xinh đep đầy ấn tượng.