Hiển thị các bài đăng có nhãn Biển. Hiển thị tất cả bài đăng

Ăn đêm ở Hàm Tiến - Mũi Né

“Hầu như các hàng quán ở Khu du lịch Hàm Tiến - Mũi Né đều bán đêm. Đi dạo và thưởng thức hải sản là một trong những thú vui tại khu du lịch, nếu trời không mưa”, Alice - một du khách người Mỹ ghé Phan Thiết 5 ngày và đã viết như vậy trong blog của cô.

Với cách kinh doanh xuyên đêm, Hàm Tiến - Mũi Né đã ít nhiều tạo cho mình nét riêng so với nhiều khu du lịch khác trong phạm vi toàn quốc.
Trên đường Nguyễn Đình Chiểu,  mặt tiền của nhiều resort, đêm xuống là lúc các cửa hàng chuyên doanh hải sản tươi sống đua nhau mời chào khách.

Lúc này đây, chỉ cần bước chân vào một cửa hàng thôi, khách sẽ có dịp trông thấy các bể xi măng có máy sục khí, nuôi dưỡng một số loài hải sản vừa đánh bắt được vài giờ trước đó trên biển. Khách có thể chọn  lựa bất cứ loại hải sản theo ý muốn và sau đó đưa ra yêu cầu chế biến.

Tương tự, tại một điểm có tên là Bờ Kè, du khách sẽ không mất nhiều thời gian để tìm thấy những điểm bán hải sản ngoài trời hoặc dưới mái che và không xa mép biển. Ở đó, họ sẽ được thưởng thức những đĩa hải sản được chế biến bởi những đầu bếp khá lành nghề. Tại đây, khách trò chuyện cho đến tận khuya và chẳng phải ngại ngần khi ngồi lâu vì mọi quán bán ở Bờ Kè đều coi trọng khách hàng, khách hàng thật sự là “thượng đế” của họ.

Rời Bờ Kè, khách còn có dịp tìm thấy những điểm bán thức ăn khuya cùng với sự phô diễn tài nghệ nấu ăn của các đầu bếp đến từ nhiều vùng khác nhau và của Phan Thiết. Thức ăn nấu tại chỗ, hoặc trước đó vài giờ, được bày ra trên khay đĩa, đặt trên những  chiếc xe đẩy dưới ánh sáng của những ngọn đèn neon dìu dịu, tuồng như  muốn đánh thức sự tò mò của du khách, để họ lựa chọn món ăn và rồi thưởng thức món ăn tại  vài chiếc bàn kê không xa chiếc xe, nơi chủ hàng đứng bán.

Nhiều du khách cho hay: Mùa trăng ở Hàm Tiến - Mũi Né, các điểm bán thức ăn trước cổng các resort, tại Bờ Kè lúc nào cũng đông người. Ăn và thưởng thức ánh trăng là thú vui tuyệt hảo, không phải lúc nào con người cũng tìm thấy nhất là người ở các thành phố công nghiệp.
Điều đó nhiều người nói chỉ gặp đuợc khi về khu du lịch Hàm Tiến - Mũi Né.

Theo PV (báo Bình Thuận)


Thông tin thêm

Chạy dài suốt khu vực trước chợ Mũi Né (chợ đang dở bỏ để xây mới) là khu phố ẩm thực đêm. Tại đây, bắt đầu từ 17h, bạn có thể thưởng thức vô số món ăn ngon nhưng có giá khá mềm như bánh canh cá, mỳ quảng, hủ tiếu, chè nóng, chè đá...
Khu vực này nằm trên đường Huỳnh Thúc Kháng, từ ngã 3 Huỳnh Tấn Phát đến bùng binh Hồ Xuân Hương, vị trí tại đây.

Ngoài ra, nếu chạy thẳng theo đường Huỳnh Tấn Phát, bạn sẽ gặp quán lẩu bò khá đông khách về đêm. Đi thêm tí nữa, đến ngã 3 đường nối vào TL716, bạn rẽ trái (theo hướng đi đồi cát) tầm 100m sẽ thấy một khoảng đường có nhiều quán ăn, đối diện Pandanus Resort, Năm Châu resort. Khách nơi đây thường từ các resort băng qua đường thưởng thức, giá cũng chấp nhận được (có menu + giá) - vị trí tại đây.

Tại khu du lịch Hòn Rơm, ngay trên bãi biển là những hàng quán của người địa phương và các khách sạn (nơi này có đường dân sinh đi xuống, bạn cũng có thể đi lối của KDL mà không có vấn đề gì - vị trí tại đây). Ở đây có nhiều hải sản tươi sống được chế biến ngay tại chỗ, món không thể bỏ qua là sò điệp nướng, bạn nhé. Tuy nhiên, nên hỏi giá trước khi gọi.

Khu vực Suối Nước (qua Hòn Rơm một chút) trước kia vắng teo thì nay đã có một số hàng quán mọc lên để phục vụ khách du lịch, bạn có thể ghé để qua bữa.

“Hầu như các hàng quán ở Khu du lịch Hàm Tiến - Mũi Né đều bán đêm. Đi dạo và thưởng thức hải sản là một trong những thú vui tại khu du lịch, nếu trời không mưa”, Alice - một du khách người Mỹ ghé Phan Thiết 5 ngày và đã viết như vậy trong blog của cô.

Với cách kinh doanh xuyên đêm, Hàm Tiến - Mũi Né đã ít nhiều tạo cho mình nét riêng so với nhiều khu du lịch khác trong phạm vi toàn quốc.
Trên đường Nguyễn Đình Chiểu,  mặt tiền của nhiều resort, đêm xuống là lúc các cửa hàng chuyên doanh hải sản tươi sống đua nhau mời chào khách.

Lúc này đây, chỉ cần bước chân vào một cửa hàng thôi, khách sẽ có dịp trông thấy các bể xi măng có máy sục khí, nuôi dưỡng một số loài hải sản vừa đánh bắt được vài giờ trước đó trên biển. Khách có thể chọn  lựa bất cứ loại hải sản theo ý muốn và sau đó đưa ra yêu cầu chế biến.

Tương tự, tại một điểm có tên là Bờ Kè, du khách sẽ không mất nhiều thời gian để tìm thấy những điểm bán hải sản ngoài trời hoặc dưới mái che và không xa mép biển. Ở đó, họ sẽ được thưởng thức những đĩa hải sản được chế biến bởi những đầu bếp khá lành nghề. Tại đây, khách trò chuyện cho đến tận khuya và chẳng phải ngại ngần khi ngồi lâu vì mọi quán bán ở Bờ Kè đều coi trọng khách hàng, khách hàng thật sự là “thượng đế” của họ.

Rời Bờ Kè, khách còn có dịp tìm thấy những điểm bán thức ăn khuya cùng với sự phô diễn tài nghệ nấu ăn của các đầu bếp đến từ nhiều vùng khác nhau và của Phan Thiết. Thức ăn nấu tại chỗ, hoặc trước đó vài giờ, được bày ra trên khay đĩa, đặt trên những  chiếc xe đẩy dưới ánh sáng của những ngọn đèn neon dìu dịu, tuồng như  muốn đánh thức sự tò mò của du khách, để họ lựa chọn món ăn và rồi thưởng thức món ăn tại  vài chiếc bàn kê không xa chiếc xe, nơi chủ hàng đứng bán.

Nhiều du khách cho hay: Mùa trăng ở Hàm Tiến - Mũi Né, các điểm bán thức ăn trước cổng các resort, tại Bờ Kè lúc nào cũng đông người. Ăn và thưởng thức ánh trăng là thú vui tuyệt hảo, không phải lúc nào con người cũng tìm thấy nhất là người ở các thành phố công nghiệp.
Điều đó nhiều người nói chỉ gặp đuợc khi về khu du lịch Hàm Tiến - Mũi Né.

Theo PV (báo Bình Thuận)


Thông tin thêm

Chạy dài suốt khu vực trước chợ Mũi Né (chợ đang dở bỏ để xây mới) là khu phố ẩm thực đêm. Tại đây, bắt đầu từ 17h, bạn có thể thưởng thức vô số món ăn ngon nhưng có giá khá mềm như bánh canh cá, mỳ quảng, hủ tiếu, chè nóng, chè đá...
Khu vực này nằm trên đường Huỳnh Thúc Kháng, từ ngã 3 Huỳnh Tấn Phát đến bùng binh Hồ Xuân Hương, vị trí tại đây.

Ngoài ra, nếu chạy thẳng theo đường Huỳnh Tấn Phát, bạn sẽ gặp quán lẩu bò khá đông khách về đêm. Đi thêm tí nữa, đến ngã 3 đường nối vào TL716, bạn rẽ trái (theo hướng đi đồi cát) tầm 100m sẽ thấy một khoảng đường có nhiều quán ăn, đối diện Pandanus Resort, Năm Châu resort. Khách nơi đây thường từ các resort băng qua đường thưởng thức, giá cũng chấp nhận được (có menu + giá) - vị trí tại đây.

Tại khu du lịch Hòn Rơm, ngay trên bãi biển là những hàng quán của người địa phương và các khách sạn (nơi này có đường dân sinh đi xuống, bạn cũng có thể đi lối của KDL mà không có vấn đề gì - vị trí tại đây). Ở đây có nhiều hải sản tươi sống được chế biến ngay tại chỗ, món không thể bỏ qua là sò điệp nướng, bạn nhé. Tuy nhiên, nên hỏi giá trước khi gọi.

Khu vực Suối Nước (qua Hòn Rơm một chút) trước kia vắng teo thì nay đã có một số hàng quán mọc lên để phục vụ khách du lịch, bạn có thể ghé để qua bữa.

Bình Tiên - Sơn Hải - Kê Gà có gì lạ? (P7)

(Tiếp theo) - Theo cách nói của các chuyên gia khí tượng, nếu Ninh Thuận được ví như 'sa mạc' của VN thì xã Phước Dinh - huyện Ninh Phước chính là 'vùng sa mạc' của Ninh Thuận.

< Rời Sơn Hải, con đường mới mở đi Mũi Dinh dài ngút ngàn, hết cả tầm mắt.

Nhiều thế kỷ qua, ngoài xương rồng thì không một loại cây trồng nào có thể sống sót nổi trên vùng thung lũng núi cát khô cằn và rất nóng tại Phước Dinh khi nhiệt độ trung bình ở đây thường ở mức xấp xỉ 40°C.

< Đoạn này người ta đã lát gạch vỉa hè. Phía xa là những rặng núi chập chùng của xã Phước Dinh và Phước Diêm.

Gió mạnh khiến những bãi và đồi cát khô cằn hầu như bao phủ mọi vật trên đường xâm lấn của nó. Người ta ủi đường đất kéo dài gần đến Mũi Dinh thì đầu đường đoạn mở đầu lại bị cát phủ lấp.

< Chạy phăng phăng trên con đường thẳng băng cho đến khi vào một cua dốc, tít xa vẫn là đồi núi. 'Gió như phang và nắng như rang' vẫn có... nhưng mùa này đã dịu đi.

< Một đoạn vẫn còn nền đất, chưa láng nhựa nhưng rất bằng phẳng.Thi thoảng có đoạn đang thi công: người ta làm bên kia thì mình chạy bên này vậy...

< Đoạn khác lại vượt qua công trình bê tông trông như một cây cầu. Thật ra nó là một cống lớn, chỉ có nước chảy phía dưới vào mùa mưa. Nước từ đây sẽ thoát ra đầm Sơn Hải.

Một số dân phượt ta hiểu rõ điều này lắm khi muốn chinh phục Mũi Dinh. Họ từ Văn Lâm chạy miệt mài giữa hai hàng xương rồng, gió lạc tay lái, núi non trọc lóc, khô đặc… vượt qua vô số những đá tảng đủ mọi hình thù, vượt núi Đại Bàng và cứ thế tiếp tục vi vu trên đoạn đường đầy nắng gió và cát, đi từ cát trắng sang cát đỏ lè, thậm chí còn có cung đường phân nửa đường là cát trắng và nửa còn lại là cát đỏ…

< Vượt một đỉnh dốc dài. Đừng lo: đường khang trang nên dốc cũng chả cao.

< Đổ dốc để thấy con lộ vẫn còn ngút ngàn xa, gió lồng lộng.

... Cho đến khi thấy dãi sóng biển xanh, gần đó là một làng chài nhỏ với chiếc cổng chào: đấy là thôn Sơn Hải. Trong đó có  các con đường ngoằn nghèo bên các hàng rào treo đầy các thể loại lưới, các thể loại hải sản phơi khô, các thể loại thùng thúng.
< Các đống gạch đang chờ yên vị trên vỉa hè. Mươi năm nữa: biết đâu chăng bên trái mé biển sẽ trở thành các khu du lịch và những đoạn vỉa hè này sẽ trở thành 'phố ăn uống' của Phước Dinh? Hãy chờ xem...

< Những bức tường chống cát bằng đá hộc được xây dựng ở 2 bên, phía trên là các rừng neem.

Khi đi hết con đường làng chài là ra khu vực đồi cát (đó chính là đồi cát di động Phước Dinh) với cát trắng và bãi biển dài nhưng khá dốc, đồi cát di động này luôn luôn thay đổi hình dạng và nó đặc biệt hơn đồi cát khác là có rất nhiều ao nước to với nước trong xanh. Hoang sơ nhưng đẹp tuyệt vời!

< Mé trái đường thấp thoáng biển, cực kỳ hoang sơ.

Nhưng đó là chuyện của hàng chục năm trước. Còn giờ đây Phước Dinh đã khác rồi. Khác vì sự xuất hiện của con đường, của các công trình dân sinh, của cây neem (cây xoan chịu hạn) được trồng từ tám năm trước. Mà cây neem là gì nhỉ?

< Ở đoạn này, chắc chắn là con đường mới mở đã cắt ngang con đường cũ - nền con lộ đất nhỏ trước kia ra Mũi Dinh bây giờ nằm dưới nhiều thước đất, cát... như chôn vùi một quá khứ xưa.

< Đường bê tông nhựa láng lẫy chạy giữa 2 chòm núi. Núi bên trái chính là núi Mũi Dinh đó bạn, trên ấy có hải đăng cùng tên.

< Những hòn đá đẹp là 'đặc sản' của Ninh Thuận, nhưng đây chỉ là giai đoạn khởi đầu. Khoảng này, nền đường chưa láng nhựa nhưng vẫn chạy tốt.

< Một trong vô số những ngọn núi đá bên phải, ngày nay cây rừng đã bắt đầu phủ xanh.

Cây neem (tên khoa học là Azadirachta indica ajuss) có nguồn gốc từ Ấn Độ. Người ta ví cây neem như một tặng vật mà thiên nhiên đã ưu ái dành cho những vùng đất có khí hậu khắc nghiệt. Theo một số tài liệu khoa học, toàn thân cây neem là nguồn dược liệu quí, cây càng già thì dược tính càng cao (tuổi thọ của neem có thể đến 200 năm). Neem có thể bào chế để chữa nhiều chứng bệnh như thủy đậu, tiểu đường, loét dạ dày, lao, phong...

< Nhiều đoạn người ta vẫn đang thi công tấp cập, xe lu xe ủi và công nhân lăng xăng làm việc dưới ánh nắng cuối năm.

< Cảnh bên phải đường đây. Có thể bạn chê nhưng mình cho là hoang sơ hoàn mỹ, đẹp đó chứ? Bao giờ có thể trèo lên các ngọn núi này?

< Lộ thênh thang tạm chấm dứt, lúc này chỉ là con đường đất cát. Vậy nhưng mình vẫn vượt qua được.

Theo kết quả nghiên cứu của Phân viện Công nghệ sau thu hoạch và Trung tâm Nghiên cứu sản xuất hóa chất nông dược TP.HCM, các sản phẩm được điều chế từ cây neem Ninh Thuận như: thuốc bảo vệ thực vật Vineem 150EC có khả năng diệt trừ bọ trĩ, sâu xanh, sâu tơ trên cây nho và hoa màu; bột lá neem dùng để pha trộn với các loại phân bón khoáng như AG, DP nhằm tăng độ phì của đất, sát khuẩn một số tuyến trùng vùng rễ và tăng độ hấp thụ phân cho cây. Các sản phẩm này không gây độc hại cho người và không làm ô nhiễm môi trường.

< Cát khiến nàng Win loạng choạng, vậy là nửa kia xuống xe. Vậy nhưng lối đi vẫn còn phía trước, chạy được...

< Bà xã đây, đang chống chọi với các cơn gió lồng lộng.

Lá cây neem chiết xuất thành nhiều loại mỹ phẩm có giá trị. Đặc biệt với chức năng thanh lọc khí hiếm có, đồng thời giữ được độ ẩm của đất, cây neem được các chuyên gia nông nghiệp xem trọng trong việc phát triển kinh tế - xã hội những vùng khô hạn.

< Nhưng trước mặt vẫn còn đường lên điểm cao hơn...

< Vậy là mình lại nổ máy chạy tiếp...

Phước Dinh ngày nay thay đổi bởi thảm xanh bạt ngàn của cánh rừng neem trải dài hơn 5km, từ chân núi Bàu Ngư đến tận thôn Sơn Hải, trung tâm xã. Nông dân hợp đồng với Ban quản lý rừng phòng hộ Ninh Phước trồng neem phủ xanh đồi trọc, vừa chống cát bay, vừa tăng thu nhập.

< ... cho đến lúc không thể 'bơi' được nữa thì dừng. Lối đi vẫn còn đấy, nếu bạn không chở nặng, nếu xe có chắn xích: bạn có thể chạy tới nữa đấy! Trên ấy người ta đang phá vách núi mở đường. Vậy nhưng cần cẩn thận vì khúc trên sẽ có đá nhọn rất nhiều, vô ý là tét vỏ là toi luôn!

< mình đây, còn nửa kia đang lót tót đi bộ lên. Vị trí nơi này tại đây, rất gần với núi Dinh và bãi biển cùng tên.

Có lão nông đã nói: 'Sống ở đây mấy chục năm tôi biết chớ, cái vùng núi đá này làm gì có nước để trồng tỉa. Vậy mà từ sau ngày cây neem mọc được, mạch ngầm ở đâu không biết tự nhiên trồi lên...'. Vậy là lợi dụng sự 'tự nhiên trồi lên của mạch ngầm', ông cứ ung dung thu về vài chục triệu đồng mỗi năm từ mô hình vườn - rừng của gia đình mình. Neem chịu hạn, lại hợp thổ nhưỡng nên phát triển tốt và giữ lại nước. Từ đó, những loại cây cỏ khác ăn theo dần phủ xanh những mảng đồi trọc.

< Từ vị trí này, mình thấy núi Dinh rất rõ, thấy cả đường mòn lên hải đăng Mũi Dinh - bên kia là bãi biển cùng tên.
Vị trí bãi biển này ở đây.


< Nhìn xuống triền đồi cát. Chẹp, nếu có thể vứt xe tại nơi này, ta có thể lội bộ đến bãi biển ấy vì chỉ cách xa tầm hơn 600m. Vậy nhưng nơi đây đang xây dựng, công nhân tứ xứ chạy qua lại hà rầm: vứt xe, xe 'bốc hơi' thì cũng tiêu luôn cái nàng Win già!

< Cái cô nàng Win đây, xin lỗi đã gọi em là 'già' - nhưng dù có già, em vẫn còn xinh gái đó chứ?

Theo số liệu thống kê chưa đầy đủ của xã Phước Dinh, quanh khu vực rừng neem giờ đây đã có trên 200ha nương rẫy với đủ loại hoa màu như khoai, bắp, sắn, đậu... của gần 700 nông hộ quanh vùng. Vậy là từ chỗ nhận trồng rừng khoán quản để kiếm thêm chút tiền bù vào sự túng thiếu của gia đình, giờ đây hàng trăm hộ dân Phước Dinh đã biết tận dụng hiệu ứng điều hòa khí hậu, cải tạo môi trường của cây neem để sinh lợi bằng các mô hình nông nghiệp trú ẩn (rừng trên rẫy dưới), chăn thả gia súc ngay trên vùng đất từ bao đời nay chỉ mỗi cây xương rồng là sống được này.

< Đi thì không dám, vậy nên ngắm cho thỏa rồi trở xuống.

Ông Trần Xuân Hòa, nguyên giám đốc Sở NN&PTNT Ninh Thuận - người đầu tiên khởi xướng dự án chống sa mạc hóa bằng cây neem chịu hạn, mới đây đã quả quyết: 'Chảo lửa' Phước Dinh đã bắt đầu... 'phát tiết' rồi đó! Có còn ai tỏ ra nghi ngờ nữa không?

< Vậy nhưng chưa rời nơi này đâu, mình còn phải ghé chỗ ni. Nó to vật vã thế nào thì hồi sau bạn sẽ thấy.

Với sứ mệnh không chỉ hoàn thành việc phủ xanh đất trống đồi trọc khô cằn mà còn mang lại nguồn thu nhập khá, cây neem đã bắt đầu... thu hút với một bộ phận không nhỏ nông dân Ninh Thuận để dần thay đổi vùng đất này.

< Đá Voi, bọn này gọi như vậy, mà bạn có thấy nó giống con voi, có đầu, có vòi... không? Tảng đá nằm yên vị nhưng trông thật chơi vơi, cứ ngỡ như nó sắn sàng rớt xuống bất kỳ lúc nào trong những cơn gió giật lồng lộng.

Đây cũng là chốn mà một số phượt thủ ngày xưa, khi lết xe hết nổi thì tấp vào bóng râm của ông voi này... vứt xe tránh nắng rồi lội bộ lên hải đăng Mũi Dinh đấy.

< Cận đó là bãi cát mênh mông trông ra biển, phần bãi biển phía Bắc Mũi Dinh. Từ đây lội bộ ra biển phải tầm nửa cây số.

< Gần đó cũng là những tảng đá khác, hầu như tất cả đều tròn trịa qua sự bào mòn của cát sau nhiều thế kỷ. Chen giữa nó là những cây bụi sẳn sàng chịu khô hạn nhưng trường tồn.

< Từ đây nhìn ra Núi Dinh...

Từ việc đất thay đổi, người ta trồng cỏ, nuôi bò - Màu xanh cây cỏ xưa ít thấy thì bây giờ đã dần phủ xanh đồi cát, núi đá... và chắc chắn là sẽ thay đổi nhiều hơn, nhanh hơn khi con đường tỉnh lộ ven biển nối dài từ Hiệp Kiết xuyên suốt đến Vĩnh Hy, Ninh Chữ, Phước Dinh, Mũi Dinh... đến tận Cà Ná.
< ... và đá Voi. Vậy nhưng nhìn theo hướng này thì voi đã trở thành rùa, ngộ chưa?

< Nửa kia tự sướng. Giờ, bạn mường tượng thấy đá Voi lớn đến thế nào không? Nó mà 'trở mình' một phát thì... thôi rồi!

Nói về đồi cát, Ninh Thuận không chỉ có các bãi biển đẹp, có nhiều tháp Chàm đầy giá trị lịch sử vẫn tồn tại qua bao năm mà còn có những đồi cát hoang sơ tuyệt đẹp. Là vùng nắng nóng, nhiều nơi bị sa mạc hóa từ xưa đã tạo ra cho Ninh Thuận nhiều cồn cát và bình nguyên tuyệt đẹp, thích hợp cho du lịch phiêu lưu.

< Luyến tiếc chưa chịu đi. Có lẽ khi nào xong đường, mình sẽ ra đây cắm trại đôi ngày, cảnh vật tuyệt diệu quá đi thôi.

< Bọn mình trở lại xe, các công nhân vẫn chăm chỉ làm phần lề đường. May mà đường không đâm thẳng vào đá Voi, nhưng dễ dầu gì di chuyến được nó chứ... ngoại trừ những thỏi bộc phá.

Ở đây có những cồn cát cao 20-30 mét, bên thoải bên dốc chạy dài nối tiếp nhau thành những sóng cát. Do ảnh hưởng của gió nên hàng ngày những cồn cát này có thể lùi vào đất liền hoặc tiến ra biển khiến cho địa hình thay đổi liên tục, một hiện tượng tự nhiên mà du khách cực kỳ thích thú.

< Bọn mình trở ra. Thi công khá nhanh thay vì tốc độ 'rùa' lúc khởi đầu. Có lẽ chỉ đôi năm nữa, tuyến đường nối từ Sơn Hải đi Cà Ná sẽ hoàn thành.

< Đồng cỏ xanh, trên đó là những đàn bò. Vài năm trước không có cảnh này đâu.

Có thể kể ra đây những đồi cát mà bọn mình biết đến như: động cát Nam Cương, đồi cát Phước Dinh, đồi cát Tuấn Tú, đồi cát Thành Tín, đồi cát Phú Thọ...
Cách để đến được những đồi cát bay là bạn điều nghiên trước bằng phần search trong i-dulich, xem trước bản đồ Wikimapia và cái không thể thiếu khi đến đây là hỏi người dân địa phương: đường trong miệng mà.

< Chạy một hồi, cuối cùng cũng trở về ngã 4 Sơn Hải. Bây giờ sẽ chạy ngược về Đạo Long để ra QL1 à, không đâu...

< Do bọn mình đã dự định một tuyến đường ra khác. Vậy là rẽ trái ngã 4, đây là con đường đi Bàu Ngư, chạy vòng núi Chà Bang rồi vượt làng Chăm Văn Lâm để ra QL1.
Con đường có từ xưa, nay thế nào? Bạn xem tiếp trong bài sau nhé.

Còn Tiếp
Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 - Phần 5 - Phần 6 - Phần 7 - Phần 8 - Phần 9 - Phần 10


(Tiếp theo) - Theo cách nói của các chuyên gia khí tượng, nếu Ninh Thuận được ví như 'sa mạc' của VN thì xã Phước Dinh - huyện Ninh Phước chính là 'vùng sa mạc' của Ninh Thuận.

< Rời Sơn Hải, con đường mới mở đi Mũi Dinh dài ngút ngàn, hết cả tầm mắt.

Nhiều thế kỷ qua, ngoài xương rồng thì không một loại cây trồng nào có thể sống sót nổi trên vùng thung lũng núi cát khô cằn và rất nóng tại Phước Dinh khi nhiệt độ trung bình ở đây thường ở mức xấp xỉ 40°C.

< Đoạn này người ta đã lát gạch vỉa hè. Phía xa là những rặng núi chập chùng của xã Phước Dinh và Phước Diêm.

Gió mạnh khiến những bãi và đồi cát khô cằn hầu như bao phủ mọi vật trên đường xâm lấn của nó. Người ta ủi đường đất kéo dài gần đến Mũi Dinh thì đầu đường đoạn mở đầu lại bị cát phủ lấp.

< Chạy phăng phăng trên con đường thẳng băng cho đến khi vào một cua dốc, tít xa vẫn là đồi núi. 'Gió như phang và nắng như rang' vẫn có... nhưng mùa này đã dịu đi.

< Một đoạn vẫn còn nền đất, chưa láng nhựa nhưng rất bằng phẳng.Thi thoảng có đoạn đang thi công: người ta làm bên kia thì mình chạy bên này vậy...

< Đoạn khác lại vượt qua công trình bê tông trông như một cây cầu. Thật ra nó là một cống lớn, chỉ có nước chảy phía dưới vào mùa mưa. Nước từ đây sẽ thoát ra đầm Sơn Hải.

Một số dân phượt ta hiểu rõ điều này lắm khi muốn chinh phục Mũi Dinh. Họ từ Văn Lâm chạy miệt mài giữa hai hàng xương rồng, gió lạc tay lái, núi non trọc lóc, khô đặc… vượt qua vô số những đá tảng đủ mọi hình thù, vượt núi Đại Bàng và cứ thế tiếp tục vi vu trên đoạn đường đầy nắng gió và cát, đi từ cát trắng sang cát đỏ lè, thậm chí còn có cung đường phân nửa đường là cát trắng và nửa còn lại là cát đỏ…

< Vượt một đỉnh dốc dài. Đừng lo: đường khang trang nên dốc cũng chả cao.

< Đổ dốc để thấy con lộ vẫn còn ngút ngàn xa, gió lồng lộng.

... Cho đến khi thấy dãi sóng biển xanh, gần đó là một làng chài nhỏ với chiếc cổng chào: đấy là thôn Sơn Hải. Trong đó có  các con đường ngoằn nghèo bên các hàng rào treo đầy các thể loại lưới, các thể loại hải sản phơi khô, các thể loại thùng thúng.
< Các đống gạch đang chờ yên vị trên vỉa hè. Mươi năm nữa: biết đâu chăng bên trái mé biển sẽ trở thành các khu du lịch và những đoạn vỉa hè này sẽ trở thành 'phố ăn uống' của Phước Dinh? Hãy chờ xem...

< Những bức tường chống cát bằng đá hộc được xây dựng ở 2 bên, phía trên là các rừng neem.

Khi đi hết con đường làng chài là ra khu vực đồi cát (đó chính là đồi cát di động Phước Dinh) với cát trắng và bãi biển dài nhưng khá dốc, đồi cát di động này luôn luôn thay đổi hình dạng và nó đặc biệt hơn đồi cát khác là có rất nhiều ao nước to với nước trong xanh. Hoang sơ nhưng đẹp tuyệt vời!

< Mé trái đường thấp thoáng biển, cực kỳ hoang sơ.

Nhưng đó là chuyện của hàng chục năm trước. Còn giờ đây Phước Dinh đã khác rồi. Khác vì sự xuất hiện của con đường, của các công trình dân sinh, của cây neem (cây xoan chịu hạn) được trồng từ tám năm trước. Mà cây neem là gì nhỉ?

< Ở đoạn này, chắc chắn là con đường mới mở đã cắt ngang con đường cũ - nền con lộ đất nhỏ trước kia ra Mũi Dinh bây giờ nằm dưới nhiều thước đất, cát... như chôn vùi một quá khứ xưa.

< Đường bê tông nhựa láng lẫy chạy giữa 2 chòm núi. Núi bên trái chính là núi Mũi Dinh đó bạn, trên ấy có hải đăng cùng tên.

< Những hòn đá đẹp là 'đặc sản' của Ninh Thuận, nhưng đây chỉ là giai đoạn khởi đầu. Khoảng này, nền đường chưa láng nhựa nhưng vẫn chạy tốt.

< Một trong vô số những ngọn núi đá bên phải, ngày nay cây rừng đã bắt đầu phủ xanh.

Cây neem (tên khoa học là Azadirachta indica ajuss) có nguồn gốc từ Ấn Độ. Người ta ví cây neem như một tặng vật mà thiên nhiên đã ưu ái dành cho những vùng đất có khí hậu khắc nghiệt. Theo một số tài liệu khoa học, toàn thân cây neem là nguồn dược liệu quí, cây càng già thì dược tính càng cao (tuổi thọ của neem có thể đến 200 năm). Neem có thể bào chế để chữa nhiều chứng bệnh như thủy đậu, tiểu đường, loét dạ dày, lao, phong...

< Nhiều đoạn người ta vẫn đang thi công tấp cập, xe lu xe ủi và công nhân lăng xăng làm việc dưới ánh nắng cuối năm.

< Cảnh bên phải đường đây. Có thể bạn chê nhưng mình cho là hoang sơ hoàn mỹ, đẹp đó chứ? Bao giờ có thể trèo lên các ngọn núi này?

< Lộ thênh thang tạm chấm dứt, lúc này chỉ là con đường đất cát. Vậy nhưng mình vẫn vượt qua được.

Theo kết quả nghiên cứu của Phân viện Công nghệ sau thu hoạch và Trung tâm Nghiên cứu sản xuất hóa chất nông dược TP.HCM, các sản phẩm được điều chế từ cây neem Ninh Thuận như: thuốc bảo vệ thực vật Vineem 150EC có khả năng diệt trừ bọ trĩ, sâu xanh, sâu tơ trên cây nho và hoa màu; bột lá neem dùng để pha trộn với các loại phân bón khoáng như AG, DP nhằm tăng độ phì của đất, sát khuẩn một số tuyến trùng vùng rễ và tăng độ hấp thụ phân cho cây. Các sản phẩm này không gây độc hại cho người và không làm ô nhiễm môi trường.

< Cát khiến nàng Win loạng choạng, vậy là nửa kia xuống xe. Vậy nhưng lối đi vẫn còn phía trước, chạy được...

< Bà xã đây, đang chống chọi với các cơn gió lồng lộng.

Lá cây neem chiết xuất thành nhiều loại mỹ phẩm có giá trị. Đặc biệt với chức năng thanh lọc khí hiếm có, đồng thời giữ được độ ẩm của đất, cây neem được các chuyên gia nông nghiệp xem trọng trong việc phát triển kinh tế - xã hội những vùng khô hạn.

< Nhưng trước mặt vẫn còn đường lên điểm cao hơn...

< Vậy là mình lại nổ máy chạy tiếp...

Phước Dinh ngày nay thay đổi bởi thảm xanh bạt ngàn của cánh rừng neem trải dài hơn 5km, từ chân núi Bàu Ngư đến tận thôn Sơn Hải, trung tâm xã. Nông dân hợp đồng với Ban quản lý rừng phòng hộ Ninh Phước trồng neem phủ xanh đồi trọc, vừa chống cát bay, vừa tăng thu nhập.

< ... cho đến lúc không thể 'bơi' được nữa thì dừng. Lối đi vẫn còn đấy, nếu bạn không chở nặng, nếu xe có chắn xích: bạn có thể chạy tới nữa đấy! Trên ấy người ta đang phá vách núi mở đường. Vậy nhưng cần cẩn thận vì khúc trên sẽ có đá nhọn rất nhiều, vô ý là tét vỏ là toi luôn!

< mình đây, còn nửa kia đang lót tót đi bộ lên. Vị trí nơi này tại đây, rất gần với núi Dinh và bãi biển cùng tên.

Có lão nông đã nói: 'Sống ở đây mấy chục năm tôi biết chớ, cái vùng núi đá này làm gì có nước để trồng tỉa. Vậy mà từ sau ngày cây neem mọc được, mạch ngầm ở đâu không biết tự nhiên trồi lên...'. Vậy là lợi dụng sự 'tự nhiên trồi lên của mạch ngầm', ông cứ ung dung thu về vài chục triệu đồng mỗi năm từ mô hình vườn - rừng của gia đình mình. Neem chịu hạn, lại hợp thổ nhưỡng nên phát triển tốt và giữ lại nước. Từ đó, những loại cây cỏ khác ăn theo dần phủ xanh những mảng đồi trọc.

< Từ vị trí này, mình thấy núi Dinh rất rõ, thấy cả đường mòn lên hải đăng Mũi Dinh - bên kia là bãi biển cùng tên.
Vị trí bãi biển này ở đây.


< Nhìn xuống triền đồi cát. Chẹp, nếu có thể vứt xe tại nơi này, ta có thể lội bộ đến bãi biển ấy vì chỉ cách xa tầm hơn 600m. Vậy nhưng nơi đây đang xây dựng, công nhân tứ xứ chạy qua lại hà rầm: vứt xe, xe 'bốc hơi' thì cũng tiêu luôn cái nàng Win già!

< Cái cô nàng Win đây, xin lỗi đã gọi em là 'già' - nhưng dù có già, em vẫn còn xinh gái đó chứ?

Theo số liệu thống kê chưa đầy đủ của xã Phước Dinh, quanh khu vực rừng neem giờ đây đã có trên 200ha nương rẫy với đủ loại hoa màu như khoai, bắp, sắn, đậu... của gần 700 nông hộ quanh vùng. Vậy là từ chỗ nhận trồng rừng khoán quản để kiếm thêm chút tiền bù vào sự túng thiếu của gia đình, giờ đây hàng trăm hộ dân Phước Dinh đã biết tận dụng hiệu ứng điều hòa khí hậu, cải tạo môi trường của cây neem để sinh lợi bằng các mô hình nông nghiệp trú ẩn (rừng trên rẫy dưới), chăn thả gia súc ngay trên vùng đất từ bao đời nay chỉ mỗi cây xương rồng là sống được này.

< Đi thì không dám, vậy nên ngắm cho thỏa rồi trở xuống.

Ông Trần Xuân Hòa, nguyên giám đốc Sở NN&PTNT Ninh Thuận - người đầu tiên khởi xướng dự án chống sa mạc hóa bằng cây neem chịu hạn, mới đây đã quả quyết: 'Chảo lửa' Phước Dinh đã bắt đầu... 'phát tiết' rồi đó! Có còn ai tỏ ra nghi ngờ nữa không?

< Vậy nhưng chưa rời nơi này đâu, mình còn phải ghé chỗ ni. Nó to vật vã thế nào thì hồi sau bạn sẽ thấy.

Với sứ mệnh không chỉ hoàn thành việc phủ xanh đất trống đồi trọc khô cằn mà còn mang lại nguồn thu nhập khá, cây neem đã bắt đầu... thu hút với một bộ phận không nhỏ nông dân Ninh Thuận để dần thay đổi vùng đất này.

< Đá Voi, bọn này gọi như vậy, mà bạn có thấy nó giống con voi, có đầu, có vòi... không? Tảng đá nằm yên vị nhưng trông thật chơi vơi, cứ ngỡ như nó sắn sàng rớt xuống bất kỳ lúc nào trong những cơn gió giật lồng lộng.

Đây cũng là chốn mà một số phượt thủ ngày xưa, khi lết xe hết nổi thì tấp vào bóng râm của ông voi này... vứt xe tránh nắng rồi lội bộ lên hải đăng Mũi Dinh đấy.

< Cận đó là bãi cát mênh mông trông ra biển, phần bãi biển phía Bắc Mũi Dinh. Từ đây lội bộ ra biển phải tầm nửa cây số.

< Gần đó cũng là những tảng đá khác, hầu như tất cả đều tròn trịa qua sự bào mòn của cát sau nhiều thế kỷ. Chen giữa nó là những cây bụi sẳn sàng chịu khô hạn nhưng trường tồn.

< Từ đây nhìn ra Núi Dinh...

Từ việc đất thay đổi, người ta trồng cỏ, nuôi bò - Màu xanh cây cỏ xưa ít thấy thì bây giờ đã dần phủ xanh đồi cát, núi đá... và chắc chắn là sẽ thay đổi nhiều hơn, nhanh hơn khi con đường tỉnh lộ ven biển nối dài từ Hiệp Kiết xuyên suốt đến Vĩnh Hy, Ninh Chữ, Phước Dinh, Mũi Dinh... đến tận Cà Ná.
< ... và đá Voi. Vậy nhưng nhìn theo hướng này thì voi đã trở thành rùa, ngộ chưa?

< Nửa kia tự sướng. Giờ, bạn mường tượng thấy đá Voi lớn đến thế nào không? Nó mà 'trở mình' một phát thì... thôi rồi!

Nói về đồi cát, Ninh Thuận không chỉ có các bãi biển đẹp, có nhiều tháp Chàm đầy giá trị lịch sử vẫn tồn tại qua bao năm mà còn có những đồi cát hoang sơ tuyệt đẹp. Là vùng nắng nóng, nhiều nơi bị sa mạc hóa từ xưa đã tạo ra cho Ninh Thuận nhiều cồn cát và bình nguyên tuyệt đẹp, thích hợp cho du lịch phiêu lưu.

< Luyến tiếc chưa chịu đi. Có lẽ khi nào xong đường, mình sẽ ra đây cắm trại đôi ngày, cảnh vật tuyệt diệu quá đi thôi.

< Bọn mình trở lại xe, các công nhân vẫn chăm chỉ làm phần lề đường. May mà đường không đâm thẳng vào đá Voi, nhưng dễ dầu gì di chuyến được nó chứ... ngoại trừ những thỏi bộc phá.

Ở đây có những cồn cát cao 20-30 mét, bên thoải bên dốc chạy dài nối tiếp nhau thành những sóng cát. Do ảnh hưởng của gió nên hàng ngày những cồn cát này có thể lùi vào đất liền hoặc tiến ra biển khiến cho địa hình thay đổi liên tục, một hiện tượng tự nhiên mà du khách cực kỳ thích thú.

< Bọn mình trở ra. Thi công khá nhanh thay vì tốc độ 'rùa' lúc khởi đầu. Có lẽ chỉ đôi năm nữa, tuyến đường nối từ Sơn Hải đi Cà Ná sẽ hoàn thành.

< Đồng cỏ xanh, trên đó là những đàn bò. Vài năm trước không có cảnh này đâu.

Có thể kể ra đây những đồi cát mà bọn mình biết đến như: động cát Nam Cương, đồi cát Phước Dinh, đồi cát Tuấn Tú, đồi cát Thành Tín, đồi cát Phú Thọ...
Cách để đến được những đồi cát bay là bạn điều nghiên trước bằng phần search trong i-dulich, xem trước bản đồ Wikimapia và cái không thể thiếu khi đến đây là hỏi người dân địa phương: đường trong miệng mà.

< Chạy một hồi, cuối cùng cũng trở về ngã 4 Sơn Hải. Bây giờ sẽ chạy ngược về Đạo Long để ra QL1 à, không đâu...

< Do bọn mình đã dự định một tuyến đường ra khác. Vậy là rẽ trái ngã 4, đây là con đường đi Bàu Ngư, chạy vòng núi Chà Bang rồi vượt làng Chăm Văn Lâm để ra QL1.
Con đường có từ xưa, nay thế nào? Bạn xem tiếp trong bài sau nhé.

Còn Tiếp
Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 - Phần 5 - Phần 6 - Phần 7 - Phần 8 - Phần 9 - Phần 10


Bình Tiên - Sơn Hải - Kê Gà có gì lạ? (P6)

(Tiếp theo) - Dù chỉ là một thôn, trước kia là làng chài nhưng Sơn Hải ngày nay phát triển khá nhanh thành một khu dân cư đông đúc.

< Đường vào Sơn Hải đây: đường nhựa, hai bên người ta đổ nền đất đỏ, có vẻ con đường sẽ được mở rộng trong tương lai?

Sơn Hải thuộc xã Phước Dinh, huyện Ninh Phước, tỉnh Ninh Thuận - phía Đông giáp biển, Tây giáp đầm Sơn Hải, phía Bắc tương lai sẽ là nhà máy điện hạt nhân 1, phía Nam là đồi cát Phước Dinh và đường ra Mũi Dinh, một trong 2 vùng mũi cực Đông.

< Những nhà đầu thôn. Nếu ta cứ chăm chăm vào các bản đồ vệ tinh như Googlemap, Wikimapia... thì sẽ thấy bản đồ... trật lất do nơi này thay đổi quá nhanh trong khi bản đồ lại rất chậm cập nhật.

Từ Phú Thọ, ta đã thấy bạt ngàn những hồ nuôi tôm giống trên các triền cát. Đây là trung tâm tôm giống của Ninh Thuận và thành phẩm từ nơi này sẽ cung cấp tôm giống cho các tỉnh Nam Bộ.

< Chợ Sơn Hải đây. Buổi sáng có lẽ đông đúc như bao khu cho khác nhưng trưa này thì tàn rồi. Chút nữa, bọn mình lại trở lại chợ này lần 2 do hỏi nhà người muốn tìm.

Lâu nay con tôm post Ninh Thuận vốn đã nổi tiếng trên thị trường trong cả nước về chất lượng. Phong trào nuôi tôm giống thành công dần dần được mở rộng xuống miệt phía Nam... cho đến tận Sơn Hải...

< Đường ở Sơn Hải có dạng ô carô, khá thuận tiện. Mình rẽ nhánh ngang, dự định trước tiên sẽ qua cây cầu nhỏ rồi theo đường thử đến đồi cát Phước Dinh. Mẹ ơi, ra đồi cát giữa trưa? Khá điên rồ!

< Ra khỏi thôn, mé phải đường là thế này đây. Tình cờ gặp cậu bé đạp xe đi học về, nửa kia hỏi cậu trong thôn có nhà trọ không thì gặp cái lắc đầu: 'dạ không'.
Hè hè, không có thì vào... lồng chợ ngủ à? Bọn này mê cái đồi cát hoang vu, nhất là vào giấc sáng sớm mát lạnh...

< Vậy nhưng cứ đi cái đã, chuyện ở thì hạ hồi phân giải. Nếu muốn, về Ninh Chữ thuê nhà nghỉ, sáng sớm lạ vào đây cũng ok. Còn nếu không ngại thì tìm nhà người quen ở tá túc cũng xong, hi hi...

< Cuối đường thấp thoáng cổng gác của Viện Nghiên cứu Thủy sản 1, vậy là dừng bước.
Xem kỹ lại, bọn mình thấy nhánh nhỏ bên trái: đường đi Mũi Dinh cũ là đây!

< Gọi là 'đường' nhưng hiện nay nó thía này - cát lấp hết cả rồi!
Vị trí nơi này tại đây.

... Ngày nay, thôn Sơn Hải không chỉ đơn thuần là một làng chài mà còn là một trong những địa chỉ nuôi tôm giống công nghiệp lớn tại Ninh Thuận. Các hồ nuôi tôm tập trung ở ven đầm Sơn Hải, nhất là ở phía Nam đầm.Sơn Hải cũng là địa phương phát triển khá tốt nghề nuôi rong sụn làm thực phẩm cung cấp cho các tỉnh lân cận...
< Gặp một chị phụ nữ đang đóng bao 'đạn' của bò, bọn mình lân la hỏi rồi được chị chỉ tận tình: Đường này khó đi lắm, nhất là hiện nay (vì cát lấp hết). Anh chị ra đường mới để đi, nghe nói đã mở ra gần đến Mũi Dinh rồi.

< À, 'đạn' của bò tức là phân bò khô đó ạ. Ngày xưa người ta vẫn dùng tô vách nhà tranh, làm chất đốt rất tốt. Còn nay có lẽ dùng làm phân bón.

< Mình đây. Nghiền ngẫm: ham đường khó nhưng 'khó' kiểu này thì 'pó' luôn tay. Xe chở nặng, sên trần... lội cát cho nàng Win tan nát đời hoa à?

... Riêng với dân phượt: Sơn Hải là nơi không thể bỏ qua nếu muốn thưởng lãm đồi cát Phước Dinh hay chinh phục Mũi Dinh, một trong 2 vùng cực Đông của Việt Nam.
Bọn mình không đủ sức 'bơi cát' vượt Phước Dinh, một trong những sa mạc cát lớn nhất Ninh Thuận. Cũng không muốn 'thử lửa' ra Mũi Dinh, một chốn có thể vượt sức mình. Vậy nhưng ghé Sơn Hải trong chuyến này và sẽ đi xa hơn nữa âu cũng là có lý do của nó cả.

< Vậy là mình trở lại đường cũ: qua cầu, rẽ vào thôn Sơn Hải. Lúc này cần thực thi 'kế hoạch' 2: tìm nhà bà Mười bán cà phê - bác chính là má của chị sui gia tương lai của bọn mình.

Chạy dọc bờ kè, hỏi nhưng không ai biết bác - có lẽ do mình nói sai thứ bậc hay sai tên thường gọi...

< Vậy theo bạn, trường hợp như trên thì bạn xử lý thế nào?
Bọn mình thì thế này: Tìm đường ra chợ (ngôi chợ khi nãy chạy ngang). Chợ là nơi tập trung dân nhiều nhất, những người ở xóm chợ biết nhau nhiều nhất bởi ai ai cũng phải đi chợ hàng ngày.
Bà Mười bán cà phê không có đâu, vậy là chắc bà TT có con ở Sàigòn làm nghề... vân vân và vân vân. Anh chị đi hướng kia, đến nhà này này đó chính là nhà bà.

< Vậy là từ một vài thông tin phong phanh, bọn mình cũng tìm ra được nhà bà, chỉ hơi tiếc là bác đi vắng. Còn nhà gởi cho người láng giềng trông coi, chị ấy mời bọn mình vào nhà.


< Nhà có bán nước ngọt, cà phê... đúng như bọn mình hỏi.

Vài năm trước, đường ra Sơn Hải cũng là con đường nhựa. Nhỏ thôi, nhiều đoạn trong đó bị cát bay phủ mất nhưng thực tế vẫn chạy được. Riêng đoạn từ Sơn Hải đến Viện nghiên cứu Nuôi trồng Thủy sản và TT Tôm giống Ninh Thuận vẫn còn khá ổn do được duy tu. Tuy nhiên, từ đoạn từ nơi này trở đi đến Mũi Dinh, đường đất bị cát xâm lấn rất dữ dội đến mức đoạn cuối mất hẳn lối đi, giống như ta lọt vào sa mạc.

< Chị láng giềng đang tiếp chuyện bà xã. 'Bác đi vắng xế chiều mới về, anh chị cứ ra võng sau vườn nằm nghỉ cho khỏe'.

Ngày ấy, người địa phương ngồi xe kéo ga rầm rú để đến bãi biển Mũi Dinh, nơi trú gió cho tàu và thúng - họ đi được do quen rồi. Còn dân phượt, muốn vượt cung đường cát này thì phải xì bớt bánh xe tăng độ tiếp xúc với cát, giảm lún. Có khi chỉ tầm hơn cây số nữa là đến núi Dinh, họ pó tay vì xe không thể chạy tiếp...
< Vườn sau nhà mát thiệt đó: rộng, đầy cây và hoa cùng nhiều chiếc võng đong đưa theo gió, trông thấy mà mê.

Vậy là bỏ xe ven các chỏm đá tránh nắng, các phượt tử nhà ta cuốc bộ để đến và lên được Mũi Dinh. Có lúc, phong trào 'vượt cát' thân quen đến mức người địa phương nẩy ra nghề 'xe ôm vượt cát': chở khách là những dân phượt đi Mũi Dinh, người khác lại lợp chòi lá ở nơi 'không thể chạy nổi' để giữ xế cho các phượt thủ.

< Sứ Thái Lan bác trồng khá nhiều, đây một chậu, kia lại một chậu, chậu nào chậu nấy đầy hoa.

Giờ đây thì hết rồi (dù bạn vẫn có thể chạy xe vượt cát), con đường từ Phú Thọ thênh thang đã kéo dài đến tận ngưỡng cửa Sơn Hải... rồi ngày lại qua ngày: cung đường phẳng phiu vẫn lẵng lặng bò dần đến Mũi Dinh, tương lai sẽ nối thẳng đến Lạc Nghiệp và nối vào QL1 để hoàn thành cung đường ven biển của Ninh Thuận nối từ Hiệp Kiết đến tận Cà Ná.

< Đây cũng là chỗ bác bán cà phê, nước giải khát cho những người buôn gánh bán bưng, bán vé số có võng nằm nghỉ đỡ chân.

Phát triển giúp Sơn Hải thay đổi theo chiều hướng tích cực, từ một làng chài nhỏ thì nay đã trở thành một thôn sung túc, nhà cửa san sát...

< Chị giữ nhà mời thêm vài lần nữa nhưng nằm phễng lên võng, gió hiu hiu, lá xào xạc, rủi nằm đánh luôn một giấc tới chiều thì... kỳ quá. Thôi hẹn lần sau, khi bác trở thành 'người thân' thời sẽ ghé lại lần 2 thăm bác.
Có lẽ khi ấy đường đi Mũi Dinh đã hoàn hảo rồi.

Năm 2013, Sơn Hải vừa thực hiện xong kè chống sạt lở khu vực bờ biển. Toàn tuyến công trình xây dựng có chiều dài hơn 3.500m; rộng 5,49m; chiều cao đỉnh kè 3m. Mái kè thiết kế theo dạng bậc thang, kết hợp mố hắt sóng nhằm giảm chiều cao sóng leo.

< Ngồi tán chuyện thêm một hồi nữa, bọn mình từ giã chị giữ nhà, trở ra ngoài ngã 4 trung tâm thôn và rẽ vào con đường chính rời thôn Sơn Hải.
Trong này nhìn ra, vẫn thấy đoạn đất đỏ được rải 2 bên đường.

Người dân bị mất đất khi làm bờ kè cũng an tâm vì trước đó, Ninh Thuận đã đầu tư xây dựng khu tái định cư. Nếu bạn vượt cây cầu nhỏ của thôn rồi chạy hướng về phía CTy tôm Khang Thạnh sẽ nhìn thấy bên phải có rất nhiều những căn hộ khang trang, xinh xắn cạnh các con đường nội bộ vuông vắn: nhà tái định cư đấy, được phát không cho dân cho dù mất hết nhà hay chỉ mất một phần nhà do xây kè.
Khẹc khẹc, sao muốn về Sơn Hải ở quá, hi hi...

< Ra đến ngã 4. Quẹo phải để lại về Phan Rang à? Không có chuyện đó đâu.
Chạy thẳng là con đường lạ để ra QL1, mình đã dự tính trước nhưng bây giờ thì chưa thể đi được...


< ... do điều tuyệt đối phải làm lúc này là hướng về đồi cát Phước Dinh, đi Mũi Dinh.
Liệu con đường mới đã mở xong đến đâu? Bạn chờ xem tiếp nhé.
À, bạn biết những đống vuông vuông ven đường là cái gì không? Gạch lát đấy, sau này người ta sẽ lát toàn bộ vỉa hè trên đường này, hứa hẹn một con đường thật khang trang ven biển với những 2 nhà máy điện hạt nhân hiện đại (lạy Trời đừng là 'hại điện!).

Còn Tiếp
Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 - Phần 5 - Phần 6 - Phần 7 - Phần 8 - Phần 9 - Phần 10



(Tiếp theo) - Dù chỉ là một thôn, trước kia là làng chài nhưng Sơn Hải ngày nay phát triển khá nhanh thành một khu dân cư đông đúc.

< Đường vào Sơn Hải đây: đường nhựa, hai bên người ta đổ nền đất đỏ, có vẻ con đường sẽ được mở rộng trong tương lai?

Sơn Hải thuộc xã Phước Dinh, huyện Ninh Phước, tỉnh Ninh Thuận - phía Đông giáp biển, Tây giáp đầm Sơn Hải, phía Bắc tương lai sẽ là nhà máy điện hạt nhân 1, phía Nam là đồi cát Phước Dinh và đường ra Mũi Dinh, một trong 2 vùng mũi cực Đông.

< Những nhà đầu thôn. Nếu ta cứ chăm chăm vào các bản đồ vệ tinh như Googlemap, Wikimapia... thì sẽ thấy bản đồ... trật lất do nơi này thay đổi quá nhanh trong khi bản đồ lại rất chậm cập nhật.

Từ Phú Thọ, ta đã thấy bạt ngàn những hồ nuôi tôm giống trên các triền cát. Đây là trung tâm tôm giống của Ninh Thuận và thành phẩm từ nơi này sẽ cung cấp tôm giống cho các tỉnh Nam Bộ.

< Chợ Sơn Hải đây. Buổi sáng có lẽ đông đúc như bao khu cho khác nhưng trưa này thì tàn rồi. Chút nữa, bọn mình lại trở lại chợ này lần 2 do hỏi nhà người muốn tìm.

Lâu nay con tôm post Ninh Thuận vốn đã nổi tiếng trên thị trường trong cả nước về chất lượng. Phong trào nuôi tôm giống thành công dần dần được mở rộng xuống miệt phía Nam... cho đến tận Sơn Hải...

< Đường ở Sơn Hải có dạng ô carô, khá thuận tiện. Mình rẽ nhánh ngang, dự định trước tiên sẽ qua cây cầu nhỏ rồi theo đường thử đến đồi cát Phước Dinh. Mẹ ơi, ra đồi cát giữa trưa? Khá điên rồ!

< Ra khỏi thôn, mé phải đường là thế này đây. Tình cờ gặp cậu bé đạp xe đi học về, nửa kia hỏi cậu trong thôn có nhà trọ không thì gặp cái lắc đầu: 'dạ không'.
Hè hè, không có thì vào... lồng chợ ngủ à? Bọn này mê cái đồi cát hoang vu, nhất là vào giấc sáng sớm mát lạnh...

< Vậy nhưng cứ đi cái đã, chuyện ở thì hạ hồi phân giải. Nếu muốn, về Ninh Chữ thuê nhà nghỉ, sáng sớm lạ vào đây cũng ok. Còn nếu không ngại thì tìm nhà người quen ở tá túc cũng xong, hi hi...

< Cuối đường thấp thoáng cổng gác của Viện Nghiên cứu Thủy sản 1, vậy là dừng bước.
Xem kỹ lại, bọn mình thấy nhánh nhỏ bên trái: đường đi Mũi Dinh cũ là đây!

< Gọi là 'đường' nhưng hiện nay nó thía này - cát lấp hết cả rồi!
Vị trí nơi này tại đây.

... Ngày nay, thôn Sơn Hải không chỉ đơn thuần là một làng chài mà còn là một trong những địa chỉ nuôi tôm giống công nghiệp lớn tại Ninh Thuận. Các hồ nuôi tôm tập trung ở ven đầm Sơn Hải, nhất là ở phía Nam đầm.Sơn Hải cũng là địa phương phát triển khá tốt nghề nuôi rong sụn làm thực phẩm cung cấp cho các tỉnh lân cận...
< Gặp một chị phụ nữ đang đóng bao 'đạn' của bò, bọn mình lân la hỏi rồi được chị chỉ tận tình: Đường này khó đi lắm, nhất là hiện nay (vì cát lấp hết). Anh chị ra đường mới để đi, nghe nói đã mở ra gần đến Mũi Dinh rồi.

< À, 'đạn' của bò tức là phân bò khô đó ạ. Ngày xưa người ta vẫn dùng tô vách nhà tranh, làm chất đốt rất tốt. Còn nay có lẽ dùng làm phân bón.

< Mình đây. Nghiền ngẫm: ham đường khó nhưng 'khó' kiểu này thì 'pó' luôn tay. Xe chở nặng, sên trần... lội cát cho nàng Win tan nát đời hoa à?

... Riêng với dân phượt: Sơn Hải là nơi không thể bỏ qua nếu muốn thưởng lãm đồi cát Phước Dinh hay chinh phục Mũi Dinh, một trong 2 vùng cực Đông của Việt Nam.
Bọn mình không đủ sức 'bơi cát' vượt Phước Dinh, một trong những sa mạc cát lớn nhất Ninh Thuận. Cũng không muốn 'thử lửa' ra Mũi Dinh, một chốn có thể vượt sức mình. Vậy nhưng ghé Sơn Hải trong chuyến này và sẽ đi xa hơn nữa âu cũng là có lý do của nó cả.

< Vậy là mình trở lại đường cũ: qua cầu, rẽ vào thôn Sơn Hải. Lúc này cần thực thi 'kế hoạch' 2: tìm nhà bà Mười bán cà phê - bác chính là má của chị sui gia tương lai của bọn mình.

Chạy dọc bờ kè, hỏi nhưng không ai biết bác - có lẽ do mình nói sai thứ bậc hay sai tên thường gọi...

< Vậy theo bạn, trường hợp như trên thì bạn xử lý thế nào?
Bọn mình thì thế này: Tìm đường ra chợ (ngôi chợ khi nãy chạy ngang). Chợ là nơi tập trung dân nhiều nhất, những người ở xóm chợ biết nhau nhiều nhất bởi ai ai cũng phải đi chợ hàng ngày.
Bà Mười bán cà phê không có đâu, vậy là chắc bà TT có con ở Sàigòn làm nghề... vân vân và vân vân. Anh chị đi hướng kia, đến nhà này này đó chính là nhà bà.

< Vậy là từ một vài thông tin phong phanh, bọn mình cũng tìm ra được nhà bà, chỉ hơi tiếc là bác đi vắng. Còn nhà gởi cho người láng giềng trông coi, chị ấy mời bọn mình vào nhà.


< Nhà có bán nước ngọt, cà phê... đúng như bọn mình hỏi.

Vài năm trước, đường ra Sơn Hải cũng là con đường nhựa. Nhỏ thôi, nhiều đoạn trong đó bị cát bay phủ mất nhưng thực tế vẫn chạy được. Riêng đoạn từ Sơn Hải đến Viện nghiên cứu Nuôi trồng Thủy sản và TT Tôm giống Ninh Thuận vẫn còn khá ổn do được duy tu. Tuy nhiên, từ đoạn từ nơi này trở đi đến Mũi Dinh, đường đất bị cát xâm lấn rất dữ dội đến mức đoạn cuối mất hẳn lối đi, giống như ta lọt vào sa mạc.

< Chị láng giềng đang tiếp chuyện bà xã. 'Bác đi vắng xế chiều mới về, anh chị cứ ra võng sau vườn nằm nghỉ cho khỏe'.

Ngày ấy, người địa phương ngồi xe kéo ga rầm rú để đến bãi biển Mũi Dinh, nơi trú gió cho tàu và thúng - họ đi được do quen rồi. Còn dân phượt, muốn vượt cung đường cát này thì phải xì bớt bánh xe tăng độ tiếp xúc với cát, giảm lún. Có khi chỉ tầm hơn cây số nữa là đến núi Dinh, họ pó tay vì xe không thể chạy tiếp...
< Vườn sau nhà mát thiệt đó: rộng, đầy cây và hoa cùng nhiều chiếc võng đong đưa theo gió, trông thấy mà mê.

Vậy là bỏ xe ven các chỏm đá tránh nắng, các phượt tử nhà ta cuốc bộ để đến và lên được Mũi Dinh. Có lúc, phong trào 'vượt cát' thân quen đến mức người địa phương nẩy ra nghề 'xe ôm vượt cát': chở khách là những dân phượt đi Mũi Dinh, người khác lại lợp chòi lá ở nơi 'không thể chạy nổi' để giữ xế cho các phượt thủ.

< Sứ Thái Lan bác trồng khá nhiều, đây một chậu, kia lại một chậu, chậu nào chậu nấy đầy hoa.

Giờ đây thì hết rồi (dù bạn vẫn có thể chạy xe vượt cát), con đường từ Phú Thọ thênh thang đã kéo dài đến tận ngưỡng cửa Sơn Hải... rồi ngày lại qua ngày: cung đường phẳng phiu vẫn lẵng lặng bò dần đến Mũi Dinh, tương lai sẽ nối thẳng đến Lạc Nghiệp và nối vào QL1 để hoàn thành cung đường ven biển của Ninh Thuận nối từ Hiệp Kiết đến tận Cà Ná.

< Đây cũng là chỗ bác bán cà phê, nước giải khát cho những người buôn gánh bán bưng, bán vé số có võng nằm nghỉ đỡ chân.

Phát triển giúp Sơn Hải thay đổi theo chiều hướng tích cực, từ một làng chài nhỏ thì nay đã trở thành một thôn sung túc, nhà cửa san sát...

< Chị giữ nhà mời thêm vài lần nữa nhưng nằm phễng lên võng, gió hiu hiu, lá xào xạc, rủi nằm đánh luôn một giấc tới chiều thì... kỳ quá. Thôi hẹn lần sau, khi bác trở thành 'người thân' thời sẽ ghé lại lần 2 thăm bác.
Có lẽ khi ấy đường đi Mũi Dinh đã hoàn hảo rồi.

Năm 2013, Sơn Hải vừa thực hiện xong kè chống sạt lở khu vực bờ biển. Toàn tuyến công trình xây dựng có chiều dài hơn 3.500m; rộng 5,49m; chiều cao đỉnh kè 3m. Mái kè thiết kế theo dạng bậc thang, kết hợp mố hắt sóng nhằm giảm chiều cao sóng leo.

< Ngồi tán chuyện thêm một hồi nữa, bọn mình từ giã chị giữ nhà, trở ra ngoài ngã 4 trung tâm thôn và rẽ vào con đường chính rời thôn Sơn Hải.
Trong này nhìn ra, vẫn thấy đoạn đất đỏ được rải 2 bên đường.

Người dân bị mất đất khi làm bờ kè cũng an tâm vì trước đó, Ninh Thuận đã đầu tư xây dựng khu tái định cư. Nếu bạn vượt cây cầu nhỏ của thôn rồi chạy hướng về phía CTy tôm Khang Thạnh sẽ nhìn thấy bên phải có rất nhiều những căn hộ khang trang, xinh xắn cạnh các con đường nội bộ vuông vắn: nhà tái định cư đấy, được phát không cho dân cho dù mất hết nhà hay chỉ mất một phần nhà do xây kè.
Khẹc khẹc, sao muốn về Sơn Hải ở quá, hi hi...

< Ra đến ngã 4. Quẹo phải để lại về Phan Rang à? Không có chuyện đó đâu.
Chạy thẳng là con đường lạ để ra QL1, mình đã dự tính trước nhưng bây giờ thì chưa thể đi được...


< ... do điều tuyệt đối phải làm lúc này là hướng về đồi cát Phước Dinh, đi Mũi Dinh.
Liệu con đường mới đã mở xong đến đâu? Bạn chờ xem tiếp nhé.
À, bạn biết những đống vuông vuông ven đường là cái gì không? Gạch lát đấy, sau này người ta sẽ lát toàn bộ vỉa hè trên đường này, hứa hẹn một con đường thật khang trang ven biển với những 2 nhà máy điện hạt nhân hiện đại (lạy Trời đừng là 'hại điện!).

Còn Tiếp
Phần 1 - Phần 2 - Phần 3 - Phần 4 - Phần 5 - Phần 6 - Phần 7 - Phần 8 - Phần 9 - Phần 10